NGƯỜI LÍNH NGƯ LỘC VÀ LỜI HẸN BÊN BỜ BIỂN
“Hết chiến tranh, chúng mình cùng ra biển.”
NGƯỜI LÍNH NGƯ LỘC VÀ LỜI HẸN BÊN BỜ BIỂN
Nhân vật: Ông Trần Văn Phúc
Sinh năm: 1952
Quê quán: xã Ngư Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa
Trước ngày lên đường, Trần Văn Phúc từng hẹn với một người bạn:
“Hết chiến tranh, chúng mình cùng ra biển.”
Nhưng lời hẹn ấy không bao giờ thực hiện được.
Năm 1971, ông nhập ngũ.
Bạn ông cũng vào quân đội.
Hai người cùng trải qua nhiều tháng ngày chiến đấu.
Cho đến một trận đánh.
Người bạn ấy nằm lại.
Ông Phúc không bao giờ quên.
Sau chiến tranh, ông trở về quê.
Ngày đầu tiên ra biển, ông đứng rất lâu.
Những con sóng vẫn vỗ.
Bãi cát vẫn như ngày trước.
Nhưng người bạn thì không còn.
Ông nói:
“Biển vẫn thế. Chỉ có người không còn nữa.”
Hơn bốn mươi năm sau, ông vẫn giữ một tấm ảnh nhỏ của người bạn trong chiếc ví cũ.
Ông không coi đó là nỗi buồn.
Ông coi đó là lời nhắc.
Rằng đã có một thế hệ từng sống rất trẻ, rất nghèo nhưng sẵn sàng đi đến những nơi nguy hiểm nhất.
Và rằng người còn sống phải biết sống sao cho xứng đáng với người đã khuất.



