Người lính ngước nhìn bầu trời lửa
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt tại Quảng Trị, ông Vũ Phí Định là chiến sĩ phòng không trực tiếp chiến đấu trên Mặt trận B5. Cuối năm 1972, ông cùng đồng đội bắn rơi một máy bay F-4 của đối phương, góp phần bảo vệ trận địa và lực lượng chiến đấu của ta. Với chiến công ấy, đầu năm 1973, ông được phong tặng danh hiệu Dũng sĩ diệt máy bay.
Năm 1972, chiến trường Quảng Trị trở thành một trong những nơi khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Bom đạn dội xuống ngày đêm, bầu trời luôn rền vang tiếng động cơ máy bay. Giữa mưa bom ấy, người chiến sĩ trẻ Vũ Phí Định cùng đồng đội ngày đêm bám trụ trận địa phòng không với quyết tâm bảo vệ bầu trời và bảo vệ những người lính đang chiến đấu dưới mặt đất.
Cuộc sống nơi trận địa vô cùng gian khổ. Ban ngày, các chiến sĩ ngụy trang trận địa, quan sát hướng bay của địch và luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Ban đêm, họ tranh thủ củng cố công sự, kiểm tra vũ khí và động viên nhau vượt qua những giờ phút căng thẳng. Ai cũng hiểu rằng chỉ cần chậm một giây khi máy bay xuất hiện, hậu quả sẽ rất lớn.
Cuối năm 1972, nhiều tốp máy bay Mỹ liên tiếp đánh phá Mặt trận B5. Trong một trận không kích dữ dội, chiếc tiêm kích F-4 lao xuống chuẩn bị ném bom vào trận địa của ta. Khẩu đội của ông Vũ Phí Định bình tĩnh chờ thời cơ thuận lợi. Khi mục tiêu lọt vào tầm bắn hiệu quả, cả đơn vị đồng loạt khai hỏa.
Những loạt đạn chính xác đã trúng mục tiêu. Chiếc F-4 bốc cháy rồi rơi xuống trong tiếng reo vui của đồng đội. Đó không chỉ là một chiến công quân sự mà còn là nguồn động viên to lớn đối với các đơn vị đang chiến đấu giữa mưa bom bão đạn. Chiến thắng ấy góp phần giữ vững trận địa, bảo vệ lực lượng và tiếp thêm niềm tin vào thắng lợi cuối cùng.
Đầu năm 1973, ông Vũ Phí Định được phong tặng danh hiệu Dũng sĩ diệt máy bay. Thế nhưng, mỗi khi nhắc lại chiến công ấy, ông luôn khiêm tốn cho rằng đó là công lao của cả khẩu đội. Theo ông, nếu không có sự phối hợp ăn ý, sự dũng cảm của đồng đội và tinh thần quyết tâm của cả đơn vị thì sẽ không thể có được chiến thắng.
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về với cuộc sống đời thường. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, ký ức về những ngày bám trụ nơi chiến trường Quảng Trị vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí người cựu chiến binh. Mỗi lần gặp gỡ thế hệ trẻ, ông đều nhắn nhủ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của những người đã ngã xuống. Vì thế, mỗi người cần biết trân trọng cuộc sống, yêu quê hương và sống có trách nhiệm với Tổ quốc.


