NGƯỜI LÍNH NGUYỄN KHẮC KHẢ
Người lính Nguyễn Khắc Khả
| Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người suốt đời cống hiến mà không một lần đòi hỏi. Họ là những người lính đã đi qua hai cuộc chiến đầy máu và nước mắt: kháng chiến chống Mỹ cứu nước và chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979. Bác Nguyễn Đắc Khả là một người như thế. |
Hình ảnh người lính Nguyễn Đắc Khả vừa rời chiến trường miền Nam không lâu, lại tiếp tục khoác ba lô ra trận chống quân xâm lược Trung Quốc, đã trở thành biểu tượng rực sáng của lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước bất diệt. Những năm tháng chống Mỹ là quãng thời gian gian khổ nhất nhưng cũng hào hùng nhất của biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam cũng như bác Khả. Người lính Nguyễn Đắc Khả ngày ấy rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo lời hẹn ước với gia đình và niềm tin mạnh mẽ vào ngày đất nước thống nhất. Bác Khả vượt đèo cao, suối sâu, bước qua bom đạn Trường Sơn, chịu đựng thiếu thốn, bệnh tật, nhưng trái tim vẫn luôn hướng về miền Nam yêu thương. Mỗi trận đánh, mỗi hy sinh đều khắc lên dáng hình người lính trẻ những dấu ấn không thể phai mờ. Cuối cùng, ngày 30/4/1975, chiến thắng đến như một món quà cho những năm tháng đổ máu, và họ tưởng chừng đã có thể trở về với cuộc sống bình yên mà họ xứng đáng có được.
Thế nhưng chiến tranh chưa bao giờ đi xa khỏi số phận những người lính. Chỉ vài năm sau khi đất nước thống nhất, ngày 17/2/1979, quân Trung Quốc ồ ạt tấn công vào các tỉnh biên giới phía Bắc. Khi tiếng súng nơi biên thùy vang lên, bác Khả người lính năm xưa lại một lần nữa khoác súng ra trận. Lúc ấy, Bác đã có gia đình, có con nhỏ; vừa kịp làm lại cuộc đời sau chiến tranh. Nhưng tình yêu Tổ quốc lớn hơn tất cả. Bác cất lại niềm riêng, bỏ lại mái nhà nhỏ bé sau lưng, để đứng nơi tuyến đầu giữ lấy từng tấc đất thiêng liêng của cha ông.
Cuộc chiến mới khốc liệt không kém gì những năm tháng chống Mỹ. Địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, quân thù đông và hung hãn… nhưng bác Khả cũng như những người lính khác vẫn kiên cường, bình thản như đã từng kiên cường và bình thản trong chiến trường miền Nam. Bác chiến đấu bằng kinh nghiệm của những năm dài trận mạc, bằng ý chí thép và đặc biệt là bằng tình yêu đất nước không gì lay chuyển được. Đi qua hai cuộc chiến, người lính Nguyễn Đắc Khả đã để lại một vẻ đẹp giản dị mà phi thường. Đó là lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc, là tinh thần “sống vì nước, chết không tiếc thân”, là tình đồng chí ấm áp nơi chiến hào, và là sự hy sinh âm thầm mà vĩ đại.

Sau 16 năm chiến đấu tại các mặt trận chống Mỹ và Trung Quốc, dù trở về quê hương nhưng bác cũng bị thương tật rất nặng. Bác bị mất 1 chân bên phải nhưng bác vẫn tự lao động, phát triển kinh tế , nuôi dạy con cái trưởng thành. Hình ảnh bác Khả đi chân gỗ làm việc trên đồng, giữa nắng gió quê nhà, là biểu tượng sống động về ý chí kiên cường của người lính cụ Hồ.

Ngày hôm nay, khi sống trong hòa bình, câu chuyện của bác Nguyễn Đắc Khả, giúp chúng ta càng thấm thía giá trị của những mất mát hy sinh ấy. Những người lính đã “đi chống Mỹ rồi lại tiếp tục chống Tàu” xứng đáng được khắc ghi như những anh hùng bình dị nhất của đất nước. Cuộc đời họ là một bản hùng ca, là lời nhắc nhở cho thế hệ trẻ về trách nhiệm dựng xây và bảo vệ non sông.



