NGƯỜI LÍNH NGUYỄN NGỌC HOÀNG VÀ TRẬN ĐÁNH MỞ MÀN ĐẪM MÁU Ở BIÊN GIỚI PHÍA BẮC
NGƯỜI LÍNH NGUYỄN NGỌC HOÀNG VÀ TRẬN ĐÁNH MỞ MÀN ĐẪM MÁU Ở BIÊN GIỚI PHÍA BẮC

1. Từ người lính trẻ vùng biên đến chiến sĩ nơi điểm nóng 17/2
Đồng chí Nguyễn Ngọc Hoàng, sinh ngày 3/2/1957, nhập ngũ tháng 11/1976 khi mới 19 tuổi. Những năm đầu quân ngũ, đồng chí vừa huấn luyện, vừa tham gia làm kinh tế tại Bát Xát, Lào Cai, góp sức xây dựng vùng biên trong những tháng ngày yên bình hiếm hoi.
Nhưng đến năm 1978, khi biên giới phía Bắc xuất hiện những biến động căng thẳng, đồng chí Hoàng cùng đơn vị được lệnh trực tiếp chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Đồng chí thuộc Trung đoàn 121, Tiểu đoàn 4, Đại đội 3 – một trong những đơn vị được giao nhiệm vụ chặn hướng tiến công trọng yếu của địch.
Rạng sáng 17/2/1979, chiến dịch bảo vệ biên giới bắt đầu. Đơn vị hành quân cấp tốc tiếp cận điểm chốt, sẵn sàng cho trận đánh mở màn – một trận chiến mà mức độ ác liệt không thể lường trước.
2. Một mình giữa “biển người”: trận đánh 12 giờ rung chuyển đất trời
Sáng ngày 18/2, Đại đội 3 nhận nhiệm vụ đánh chiếm lại điểm cao 368, nơi đối phương đã tràn lên chiếm giữ trước đó. Khi mặt trời vừa nhô lên, cũng là lúc quân Trung Quốc mở đợt tiến công theo đúng chiến thuật “biển người”: từng lớp, từng lớp bộ binh ồ ạt kéo lên, hò hét vang trời nhằm uy hiếp tinh thần quân ta.
Trong làn sóng người ấy, đồng chí Nguyễn Ngọc Hoàng giữ chốt, ôm khẩu đại liên – vũ khí chủ lực trong việc chặn các đợt xung phong. Biết rằng nếu lùi lại hay ngừng bắn, cả trận địa có thể bị tràn ngập, đồng chí xác định một ý chí thép:
“Hoặc sống, hoặc chết – nhưng phải giữ bằng được trận địa.”
Giữa vòng vây, đồng chí kéo chốt an toàn, lia súng ngang ngực địch mà bắn. Lớp này ngã xuống, lớp khác lại tràn lên. Đạn bay sượt mặt chỉ cách không đến mười phân. Lựu đạn địch liên tục nổ quanh hầm. Pháo địch từ phía sau bắn dồn dập, pháo ta thì chuyển làn liên tục để đánh chặn – và trong khoảng trống chết người giữa hai làn pháo ấy, đồng chí Hoàng phải liên tục bò trườn dưới đất, dán mặt vào hầm hào, đổi vị trí để tiếp tục chiến đấu.
Trận chiến kéo dài từ 8 giờ sáng đến 8 giờ tối, mười hai tiếng đồng hồ không ăn, không nghỉ, chỉ có tiếng đạn, tiếng hô xung phong và tiếng đất đá bị cày xới bởi pháo.
Đồng chí Hoàng cùng với đồng đội mình kề vai sát cánh chiến đấu không ngừng nghỉ, sử dụng luân phiên đại liên, cối, DKZ… liên tục đánh chặn, tiêu diệt nhiều đợt xung phong của địch. Đến khoảng 21 giờ, khi tiếng kèn thu quân của phía Trung Quốc vang lên, trận đánh mở màn đã khép lại với chiến thắng vang dội. Nhưng đổi lại, xung quanh là những đồng đội đã ngã xuống, máu hòa trong đất đá, để giữ từng tấc đất quê hương.
3. Chiến công được ghi nhận – niềm tự hào xen lẫn tiếc nuối
Với thành tích diệt nhiều sinh lực địch, giữ vững trận địa trong hoàn cảnh bị bao vây và hỏa lực áp đảo, đồng chí Nguyễn Ngọc Hoàng đã được Ban Tuyên huấn Trung đoàn 121 lập hồ sơ báo công. Đơn vị dự kiến xây dựng đồng chí trở thành Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, và đã quyết định cử đồng chí đi báo cáo thành tích ở các đơn vị bạn, đồng thời về Hà Nội dự lễ báo công.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Thế nhưng, đúng ngày lên đường về Thủ đô để nhận vinh dự ấy, đồng chí Hoàng đột ngột phải vào cấp cứu tại bệnh viện, không thể tham dự. Hồ sơ Anh hùng theo đó bị hoãn lại, rồi không được xét tiếp. Đó là nỗi tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời binh nghiệp của đồng chí – tiếc nuối một danh hiệu xứng đáng, mà vì lý do sức khỏe, đồng chí không kịp nắm lấy.
Dẫu vậy, Đảng và Nhà nước đã ghi nhận chiến công của đồng chí bằng nhiều phần thưởng cao quý:
Huân chương chiến công hạng nhất (theo quyết định số 145/LCT ngày 24/7/1979 của chủ tịch nước Tôn Đức Thắng)
Huân chương Chiến sĩ Vẻ vang hạng Ba
Huân chương Chiến công hạng Ba
Và nhiều giấy khen, phần thưởng của Quân khu và Trung đoàn
Những phần thưởng ấy không chỉ là sự ghi nhận cho cá nhân đồng chí Hoàng, mà còn là biểu tượng của thế hệ người lính biên cương – những con người lấy thân mình làm lũy thép, lấy lòng quả cảm để giữ đất, giữ nước trong những ngày tháng đẫm máu nhất lịch sử biên giới hiện đại.
4. Dấu ấn không phai của một người lính bình dị mà anh hùng
Hôm nay nhìn lại, đồng chí Nguyễn Ngọc Hoàng vẫn tự hào vì bản thân đã hoàn thành nhiệm vụ trong thời khắc Tổ quốc cần nhất. Dù danh hiệu Anh hùng không đến được đúng lúc, nhưng trong lòng đồng đội và nhân dân, đồng chí mãi mãi là người lính anh hùng của trận đánh mở màn, người đã góp phần quan trọng làm nên chiến thắng ngay từ ngày đầu Chiến tranh Biên giới.
Chiến công của đồng chí – và của cả thế hệ ấy – sẽ còn được khắc ghi mãi trong lịch sử giữ nước của dân tộc Việt Nam.



