Người Lính Nguyễn Văn Ái
NĂM THÁNG KHÔNG BAO GIỜ QUÊN
NĂM THÁNG KHÔNG BAO GIỜ QUÊN
Có những năm tháng đã đi qua rất lâu, nhưng chỉ cần nhắc lại, ký ức vẫn bỗng cháy lên như than hồng âm ỉ trong tim người lính. Đó là những năm tháng của tuổi hai mươi khoác ba lô lên đường nhập ngũ, rời trang sách vở, rời mái nhà thân thuộc để bước vào chiến tranh – một thời mà lịch sử gọi tên bằng hai chữ rất thiêng liêng: “Hoa Lửa”.
Trong dòng chảy ký ức ấy, câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Ái – người lính từng chiến đấu trên chiến trường Campuchia những năm đầu thập niên 80 – là một lát cắt lặng lẽ nhưng sâu sắc, nhắc chúng ta nhớ rằng: có những hy sinh chưa từng được kể đủ.
Ông Ái, sinh ngày 20/10/1962, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh. Năm ấy, khi còn là cậu học sinh lớp 10, ông mang trong mình những ước mơ rất đỗi bình dị của tuổi thiếu niên – những ước mơ chưa kịp gọi tên đã phải xếp lại, nhường chỗ cho tiếng gọi của Tổ quốc. Ngày 8/4/1981, khi nhận lệnh khám tuyển nhập ngũ, ông không chần chừ. Trái lại, đó là một cảm xúc háo hức, tự hào và sẵn sàng.
Với người lính trẻ, chiến dịch này còn chưa kịp khép lại thì chiến dịch khác đã mở ra. Những ngày tháng nơi chiến trường được gói gọn trong hai chữ: thiếu thốn. Cái đói bám riết lấy từng bữa ăn, có lúc chỉ là vội vàng nuốt qua để còn tiếp tục hành quân. Bệnh tật, đặc biệt là những cơn sốt rét rừng, âm thầm gặm nhấm sức lực, khiến cơ thể tưởng chừng kiệt quệ giữa rừng sâu và nắng lửa. Nhưng giữa gian khổ ấy, điều níu họ đứng vững chính là tình đồng đội – thứ tình cảm được tôi luyện giữa lằn ranh sinh tử.
Ký ức ám ảnh nhất đời binh ngũ của ông là chiến dịch mùa khô Kamelai. Một trận đánh mà ông gọi là “không bao giờ quên”. Đại đội 16 gần như bị hủy diệt, chỉ còn lại một đồng chí sống sót. Riêng ông, vừa bị thương vừa lên cơn sốt rét ác tính. Giữa rừng sâu, ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh đến mức ông từng nghĩ mình đã không thể trở về. “Có lúc tôi nghĩ mình đã nằm lại ở đó rồi” – ông nói, giọng trầm xuống như ký ức vừa khẽ chạm.
Chiến tranh qua đi, ông trở về quê hương với cơ thể không còn lành lặn. Sau bốn chiến dịch, ông mang trong mình 61% mất sức lao động và 16% thương tật. Nhưng tưởng sự hy sinh ấy sẽ được ghi nhận, thì trận bão năm 1985 đã cuốn đi tất cả toàn bộ giấy tờ kháng chiến của ông. Không hồ sơ, không bằng chứng, ông lặng lẽ sống ngoài danh sách hưởng chế độ, ngoài những chính sách tri ân mà lẽ ra ông thuộc về. Câu chuyện ông kể không mang theo lời oán trách, đó chỉ là một lời gửi gắm chân thành – mong Đảng và Nhà nước lắng nghe để những người lính như ông, những con người đã đi qua Thời Hoa Lửa, không bị lãng quên chỉ vì một cơn bão năm nào.
Khép lại câu chuyện, điều khiến người nghe lắng lại không chỉ là gian khổ hay mất mát, mà là lời nhắn nhủ dành cho thế hệ trẻ hôm nay. Ông Nguyễn Văn Ái mong các cháu tiếp nối truyền thống anh hùng của cha ông, trân trọng hòa bình, sống có lý tưởng và học tập, làm theo tư tưởng – đạo đức – phong cách Hồ Chí Minh.
Thời Hoa Lửa đã lùi xa, nhưng những con người đi ra từ thời ấy vẫn đang lặng lẽ sống giữa chúng ta. Viết lại câu chuyện của họ không chỉ để nhớ, mà để nhắc rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những năm tháng mà có người đã gửi trọn cả tuổi xuân, cả sức khỏe và cả một đời người.


