Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH NGUYỄN VĂN HIẾU – BỐN NĂM GẮN BÓ VỚI MÀU ÁO LÍNH

Tôi tên là Nguyễn Văn Hiếu, sinh năm 1958, quê ở Thạch Bình. Mỗi khi nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ của mình, tôi lại nhớ đến một quãng đời đặc biệt – những năm tháng tôi rời quê hương, khoác lên mình màu áo lính và sống những ngày tháng đầy ý nghĩa trong môi trường quân đội. Năm 1982, tôi tham gia cách mạng. Khi ấy, tôi còn trẻ và mang trong mình tâm thế của một người thanh niên sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần. Rời mái nhà thân thuộc, xa gia đình, tôi bắt đầu một hành trình mà khi ấy chưa thể biết sẽ để lại trong mình những kỷ niệm sâu sắc đến như vậy.

Thanh Hóa11/09/2026Xã Thạch Bình (Xã Thạch Bình)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH NGUYỄN VĂN HIẾU – BỐN NĂM GẮN BÓ VỚI MÀU ÁO LÍNH

Tôi tên là Nguyễn Văn Hiếu, sinh năm 1958, quê ở Thạch Bình. Mỗi khi nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ của mình, tôi lại nhớ đến một quãng đời đặc biệt – những năm tháng tôi rời quê hương, khoác lên mình màu áo lính và sống những ngày tháng đầy ý nghĩa trong môi trường quân đội.

Năm 1982, tôi tham gia cách mạng. Khi ấy, tôi còn trẻ và mang trong mình tâm thế của một người thanh niên sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần. Rời mái nhà thân thuộc, xa gia đình, tôi bắt đầu một hành trình mà khi ấy chưa thể biết sẽ để lại trong mình những kỷ niệm sâu sắc đến như vậy.

Đơn vị tôi công tác là Kho 1, Bộ Tư lệnh Tăng Thiết giáp.

Những ngày đầu bước vào quân ngũ, mọi thứ đối với tôi đều mới mẻ. Từ giờ giấc sinh hoạt, học tập, rèn luyện cho đến việc chấp hành kỷ luật đều khác với cuộc sống ở quê nhà. Nhưng rồi từng ngày, tôi dần thích nghi với môi trường mới.

Tôi mang cấp bậc, chức vụ B1.

Trong quân đội, mỗi người đều có một nhiệm vụ riêng và dù ở vị trí nào cũng phải có tinh thần trách nhiệm. Những công việc tưởng chừng bình thường hằng ngày lại giúp người lính rèn luyện tính kỷ luật, sự cẩn thận và ý thức tập thể.

Đối với tôi, những năm tháng ở Kho 1, Bộ Tư lệnh Tăng Thiết giáp là khoảng thời gian đáng nhớ. Tôi được sống trong một tập thể mà mọi người cùng chia sẻ với nhau những ngày tháng quân ngũ. Những người từ nhiều quê hương khác nhau, khi vào đơn vị đều trở thành đồng chí, đồng đội.

Trong cuộc sống của người lính, tình đồng đội là điều rất đặc biệt.

Có những ngày công việc vất vả, anh em động viên nhau cố gắng. Có những lúc nhớ nhà, chỉ một câu hỏi thăm của đồng đội cũng khiến lòng người ấm lại. Những niềm vui trong quân ngũ đôi khi rất giản dị, nhưng sau này khi nhìn lại, chính những điều giản dị ấy lại trở thành những ký ức khó quên.

Xa quê hương cũng là một phần của đời lính.

Tôi nhớ quê Thạch Bình.

Nhớ gia đình.

Nhớ những con đường quen thuộc và cuộc sống bình dị nơi quê nhà.

Nhưng nỗi nhớ ấy được cất vào trong lòng để hoàn thành nhiệm vụ. Tôi hiểu rằng mình đã khoác lên mình màu áo lính thì phải biết đặt trách nhiệm chung lên trên những tình cảm riêng.

Bốn năm trong quân ngũ, từ 1982 đến 1986, đã cho tôi nhiều bài học mà đến tận sau này tôi vẫn trân trọng.

Tôi học được cách sống có kỷ luật.

Học được cách đoàn kết với mọi người.

Học được sự kiên trì trước khó khăn.

Và quan trọng nhất, tôi hiểu rằng mỗi người đều có trách nhiệm với tập thể, với quê hương và đất nước.

Năm 1986, tôi xuất ngũ.

Ngày rời quân ngũ cũng là ngày tôi trở về với cuộc sống đời thường. Sau bốn năm xa quê, được trở lại với gia đình là một niềm vui lớn. Nhưng trong niềm vui ấy vẫn có sự lưu luyến đối với đơn vị và những người đồng đội đã cùng mình trải qua một phần tuổi trẻ.

Tôi rời quân đội, nhưng những năm tháng ấy không rời khỏi ký ức.

Mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn nhớ hình ảnh những người đồng đội năm xưa, nhớ những ngày sinh hoạt tập thể, những giờ rèn luyện và những công việc đã từng gắn bó với mình.

Thời gian trôi qua, cuộc sống có nhiều đổi thay. Những người lính năm nào giờ đã bước sang một chặng đường khác của cuộc đời. Nhưng những ký ức về màu áo lính vẫn luôn có một vị trí riêng.

Bởi đó là quãng thời gian tuổi trẻ.

Là những năm tháng tôi được sống trong môi trường kỷ luật và trách nhiệm.

Là nơi tôi có thêm những người đồng chí, đồng đội.

Và cũng là nơi tôi hiểu sâu sắc hơn giá trị của cuộc sống bình yên.

Nhìn lại chặng đường từ năm 1982 đến năm 1986, tôi không nghĩ mình đã làm điều gì quá lớn lao. Tôi chỉ là một người con quê hương Thạch Bình, như bao thanh niên khác của thế hệ mình, khi được gọi tên thì lên đường và cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng tôi luôn tự hào về những năm tháng ấy.

Bởi tuổi trẻ chỉ đến một lần.

Và tôi đã dành một phần tuổi trẻ của mình cho quân đội.

Hôm nay, nếu được nhắn nhủ với thế hệ trẻ, tôi chỉ muốn nói rằng: hãy biết trân trọng hòa bình, trân trọng gia đình và quê hương. Hãy sống có trách nhiệm với bản thân, với cộng đồng và cố gắng làm những điều có ích cho quê hương.

Mỗi thế hệ có một cách cống hiến khác nhau. Thế hệ chúng tôi đã có một thời tuổi trẻ gắn với màu áo lính. Thế hệ trẻ hôm nay có những nhiệm vụ mới, những thử thách mới. Nhưng tinh thần trách nhiệm và tình yêu quê hương thì luôn cần được gìn giữ.

Tôi – Nguyễn Văn Hiếu, người con quê hương Thạch Bình, người lính từng công tác tại Kho 1, Bộ Tư lệnh Tăng Thiết giáp – đã có một quãng đời quân ngũ như thế.

Bốn năm, từ 1982 đến 1986.

Bốn năm của tuổi trẻ.

Bốn năm của rèn luyện và trách nhiệm.

Bốn năm của tình đồng chí, đồng đội.

Thời gian đã lùi xa, nhưng ký ức vẫn còn đó.

Để mỗi khi ngoảnh lại, tôi vẫn thấy một người thanh niên năm nào đang khoác trên mình màu áo lính, rời quê hương Thạch Bình để lên đường làm nhiệm vụ.

Đó là một phần tuổi trẻ mà tôi luôn trân trọng.

Một phần ký ức không thể nào quên.

Và mãi mãi là “Thời hoa lửa” trong cuộc đời tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH NGUYỄN VĂN HIẾU – BỐN NĂM GẮN BÓ VỚI MÀU ÁO LÍNH | Câu chuyện thời hoa lửa