Cựu chiến binh

Người lính Nguyễn Văn Lắc – ký ức sống của một thời hoa lửa

Tác phẩm tái hiện ký ức chiến tranh qua lời kể của ông Nguyễn Văn Lắc – một người lính từng đi qua những năm tháng khốc liệt của thời hoa lửa. Từ những ngày âm thầm tham gia cách mạng, sống và chiến đấu trong gian khổ, đến những trận đánh cam go và sự hy sinh của đồng đội, câu chuyện khắc họa rõ nét tinh thần dũng cảm, kiên cường của người lính. Qua đó, tác phẩm không chỉ gợi lại một thời lịch sử hào hùng mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm hơn với hiện tại.

Tây Ninh26/04/2026NGUYỄN ĐĂNG KHOA (Trường THCS Nguyễn Thị Bé)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Nguyễn Đăng Khoa

Sinh ngày: 21/02/2014 Giới tính: Nam

Lớp: 6A7

Trường: THCS Nguyễn Thị Bé – Phường Gia Lộc – Tỉnh Tây Ninh

Địa chỉ: tổ 14, khu phố Phước Đức B – Phường Gia Lộc – Tỉnh Tây Ninh

Điện thoại liên hệ: 0938438000

----------------------------------------------------------------------------------------------

BÀI VIẾT CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Tên bài viết:

Người lính Nguyễn Văn Lắc – ký ức sống của một thời hoa lửa

Nội dung:


Giữa những ngày tháng yên bình của hiện tại, thật khó để hình dung rằng đã có một thời đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Trong căn nhà nhỏ của gia đình em, người vẫn còn giữ lại ký ức rõ nhất về thời kỳ ấy chính là ông – ông Nguyễn Văn Lắc, một người lính đã đi qua chiến tranh bằng tất cả lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày độc lập.

Ông em sinh năm 1950. Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tham gia vào những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến – thời điểm Tết Mậu Thân. Ban đầu, ông bị lính bắt đi phục vụ trong lực lượng phòng vệ dân sự. Nhưng không cam chịu đứng về phía đối phương, ông đã bí mật tham gia cách mạng, làm nhiệm vụ lượm đạn, lựu đạn và tiếp tế cho các cán bộ như chú Bảy Bực, chú Tám Đúng – Bí thư xã Thanh Phước.

Những năm tháng ấy, cuộc sống của người lính là chuỗi ngày gian khổ nối tiếp nhau. Khi bị lộ, ông cùng đồng đội phải rút lui, ẩn náu và tiếp tục chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Có những ngày phải rút về Campuchia, ban ngày địch đốt rừng, truy quét gắt gao, ông và đồng đội bám hầm trong dân để tránh bị phát hiện. Đêm xuống, họ ngủ ngoài ruộng, giữa cái lạnh và nỗi lo bị phục kích. Khi di chuyển trong rừng, từng dấu chân đều phải xóa đi cẩn thận, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống.

Chiến tranh không chỉ là bom đạn, mà còn là những tháng ngày con người phải sống trong ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, nơi mỗi bước đi đều đánh đổi bằng cả mạng sống của mình.

Thế nhưng, chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tinh thần của người lính càng trở nên mạnh mẽ. Ông cùng những đồng đội như chú Út Dân, chú Bổn, chú Lâm, chú Giẫu… đã chiến đấu với một niềm tin mãnh liệt: bảo vệ quê hương bằng mọi giá. Trong đó, chú Út Dân – một y sĩ dân y huyện Gò Dầu – không chỉ cứu chữa thương binh mà còn trực tiếp tham gia chiến đấu. Kỷ niệm mà ông nhớ nhất là trận đánh xe tăng tại Trâm Vàng. Khi địch tiến vào, chú Út Dân trèo lên ngọn tre để quan sát và trực tiếp điều khiển hướng bắn, còn ông Sáu Lắc ở dưới sử dụng súng cối, bắn theo hiệu lệnh của đồng đội. Giữa tiếng bom đạn dữ dội, tiếng hô “bắn tiếp, bắn tiếp!” vang lên dứt khoát. Hai quả đạn liên tiếp được phóng đi chính xác đã khiến đội hình địch rối loạn và buộc chúng phải rút chạy. Đó là khoảnh khắc của lòng dũng cảm, của sự phối hợp ăn ý và niềm tin tuyệt đối giữa những người lính trong chiến đấu.

Chiến tranh cũng để lại nhiều mất mát đau thương. Ông đã chứng kiến sự hy sinh của nhiều đồng đội và người thân như bà Xuân, ông Chiến – anh hùng của huyện Gò Dầu – hay đồng chí Nguyễn Thị Bé. Đồng chí Hai Bé là một người phụ nữ kiên cường, tham gia cách mạng từ khi còn rất trẻ. Dù bị địch bắt và tra tấn dã man, đồng chí vẫn kiên quyết không khai báo. Trong chiến đấu, đồng chí lập nhiều chiến công và đã kêu gọi được nhiều lính địch quay về với nhân dân.

Năm 1973, trong một trận chiến ác liệt tại Xóm Đồng, đồng chí Hai Bé bị thương nặng và hy sinh khi mới 29 tuổi, trong lúc đang mang thai. Sự hy sinh ấy không chỉ là mất mát của một gia đình, mà còn là nỗi đau sâu sắc của cả quê hương.

Những mất mát ấy đã trở thành cái giá không thể đong đếm cho hòa bình hôm nay – một hòa bình được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của biết bao con người.

Giờ đây, khi đất nước đã hòa bình, ông em vẫn còn đó – một nhân chứng sống của lịch sử. Những câu chuyện ông kể không chỉ là ký ức, mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của độc lập, tự do.

Người lính Nguyễn Văn Lắc vẫn đang sống giữa chúng em hôm nay, nhưng trong từng câu chuyện của ông là cả một thời hoa lửa chưa bao giờ lùi xa. Và em hiểu rằng, trách nhiệm của thế hệ mình không chỉ là ghi nhớ, mà còn là sống sao cho xứng đáng với những gì ông và biết bao người đã hy sinh.

“Ông tôi – người lính Nguyễn Văn Lắc – vẫn đang sống giữa chúng tôi hôm nay, nhưng trong từng câu chuyện của ông là cả một thời hoa lửa chưa bao giờ tắt, để thế hệ chúng em học cách sống xứng đáng với hòa bình đã được đánh đổi bằng máu và cả tuổi trẻ.”/.

Video / Phóng sự

Audio / Lời kể nhân chứng

Nguồn tham khảoXem video gốc tại: https://drive.google.com/file/d/1kAyceh2elyfZk9tyenwD5h2IMl-DjYYt/view?usp=sharing
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn