Người lính Nguyễn Văn Soát
Ông Nguyễn Văn Soát sinh năm 1947, lớn lên trong một miền quê còn in đậm dấu vết chiến tranh. Tuổi thơ của ông không chỉ có tiếng sáo diều và cánh đồng lúa, mà còn có những hố bom loang lổ và những câu chuyện về người lính đi mãi không về. Chính từ mảnh đất ấy, trong ông sớm hình thành một ý chí lặng lẽ mà bền bỉ.
Năm 1966, khi vừa tròn 19 tuổi, ông lên đường nhập ngũ. Điểm đến của ông là Binh đoàn Trường Sơn—nơi được ví như mạch máu sống của chiến trường miền Nam. Đó không phải là chiến trường đối mặt trực diện, nhưng lại là nơi mà mỗi bước chân đều đi trên ranh giới của sự sống và cái chết.
Đường Trường Sơn hiện ra trước mắt ông không phải là con đường bằng phẳng, mà là những lối mòn xuyên rừng, dốc cao, suối sâu, và bom đạn rình rập ngày đêm. Ông cùng đồng đội gùi hàng, tải đạn, mở đường, giữ đường—làm tất cả để dòng chi viện không bao giờ bị đứt.



