Bài viết

Người lĩnh Nguyễn Văn Thọ

Người lính Nguyễn Văn Thọ

Phú Thọ24/11/2025Đoàn xã Cự Đồng (Đoàn xã Cự Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính Nguyễn Văn Thọ

Ở miền trung du Phú Thọ, nơi những đồi cọ nối nhau đến tận chân trời, có một chàng trai mang cái tên mộc mạc Nguyễn Văn Thọ, sinh năm 1954, quê ở khu Quyết Tiến. Thọ lớn lên giữa tiếng gió rì rào qua rặng cọ và tiếng suối róc rách quanh bản, tính tình hiền lành nhưng trong mắt lại sáng lên sự cứng cỏi của người con đất rừng.

Năm 1973, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, Thọ khoác ba lô lên đường nhập ngũ, biên chế vào đơn vị U3E64F320, Quân khu 3. Hôm anh đi, mẹ chỉ biết đứng bên cổng, đưa tay áo nâu quệt nước mắt: Thọ ơi… nhớ giữ mình con nhé…Anh quay lại cười, cái cười của tuổi đôi mươi vừa háo hức vừa quyết tâm.

Ngày đầu về đơn vị, Thọ ngỡ ngàng trước nhịp sống quân ngũ: tiếng kẻng, tiếng bước chân hành quân dồn dập, tiếng súng trên thao trường dội vào lòng núi. Đơn vị U3E64F320 của anh khi ấy đảm nhận nhiệm vụ vừa huấn luyện, vừa cơ động sẵn sàng chiến đấu trong địa bàn Quân khu 3.

Thọ học rất nhanh: tháo lắp súng, hành quân dã ngoại, kỹ thuật ngụy trang, băng bó chiến trường… Đồng đội hay nói: Thằng Thọ quê cọ mà cái gì cũng làm nhanh như chớp! Anh chỉ cười, nét hiền nhưng đôi mắt luôn ánh lên sự quyết liệt.

Cuối năm ấy, đơn vị của Thọ tham gia nhiệm vụ vận chuyển tài liệu và quân nhu đến một chốt tiền tiêu. Đường rừng tối như mực, chỉ nghe tiếng dế và tiếng lá khô xào xạc. Bất ngờ, pháo địch từ xa nã tới. Cả đơn vị nằm rạp xuống, ánh sáng lóe lên như những chùm hoa lửa xé toạc bầu trời đêm.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, một thùng quân trang bị hất văng xuống con dốc đá phía dưới. Nếu mất, đơn vị tiền tiêu sẽ gặp nguy hiểm vì thiếu quân tư trang và tài liệu quan trọng. Không cần suy nghĩ, Thọ lao xuống dốc, trượt trên cỏ ướt mặc tiếng đồng đội gọi với: Thọ! Nguy hiểm, quay lại!

Nhưng anh vẫn bám vào những rễ cây, với tay kéo chiếc thùng lên. Một quả pháo nổ gần đó, đất đá bắn tung tóe, lửa sáng lịm cả góc rừng. Sức ép quật Thọ nằm xuống, tai ù đi, mắt hoa lên. Nhưng hai tay anh vẫn ghì chặt chiếc thùng vào ngực. Lúc đồng đội kéo được anh lên, mặt Thọ đầy bụi, môi bật máu, nhưng anh chỉ thều thào: Còn đủ… không mất gì cả…Từ đó, anh được gọi bằng cái tên thân thương: “Thọ hoa lửa” người đã bước qua lằn ranh sinh tử giữa những chùm lửa đỏ trời.

Năm tháng quân ngũ của Thọ là chuỗi ngày miệt mài: hành quân dã ngoại, chốt giữ, huấn luyện, xây dựng trận địa… Trong gian khó, anh luôn là người xông xáo nhất, sẵn sàng nhận nhiệm vụ dù là nguy hiểm hay nặng nhọc.

Đồng đội quý anh vì sự thật thà, nghĩa khí, còn chỉ huy tin anh vì cái tính cẩn trọng và gan dạ. Có lần, anh em hỏi: Thọ, sao mày liều thế? Anh chỉ cười hiền Mạng mình cũng là của đơn vị. Đồng đội còn đứng đó thì mình cũng phải đứng thôi.

Đến năm 1983, sau 10 năm phục vụ trong Quân khu 3, Nguyễn Văn Thọ xuất ngũ. Hôm chia tay đơn vị, anh lặng người nhìn hàng xoan ven doanh trại, nơi đã chứng kiến cả tuổi thanh xuân của mình. Chỉ huy bắt tay anh thật chặt: Thọ, về đời thường rồi vẫn phải giữ chất lính nhé! Anh cười, mắt rưng rưng: Báo cáo thủ trưởng, chất lính thì nằm trong tim rồi ạ.

Ngày trở về quê, đồi cọ vẫn xanh, suối vẫn reo, nhưng Thọ thấy mọi thứ như thân thuộc hơn, sâu sắc hơn. Những năm quân ngũ đã rèn anh thành một người đàn ông vững vàng, trầm lặng mà giàu tình nghĩa.

Sau này, mỗi mùa họp mặt cựu binh, khi đồng đội nhắc lại chuyện cũ, Thọ chỉ cười hiền: Mình may mắn thôi, bao người dũng cảm hơn mình nhiều…

Nhưng khi đêm xuống, nhìn đom đóm chớp sáng trên đồng, anh lại nhớ đến chùm pháo năm nào – những chùm hoa lửa đã in dấu suốt đời người lính Nguyễn Văn Thọ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn