NGƯỜI LÍNH NHỚ MẸ

NGƯỜI LÍNH NHỚ MẸ
Trong một doanh trại, có một người lính thường xuyên ngồi một mình vào mỗi buổi tối.
Cậu ít nói.
Một lần, Trần Quốc Tuấn hỏi:
“Ngươi đang nghĩ gì?”
Người lính đáp:
“Thưa ngài, tôi nhớ mẹ.”
Trần Quốc Tuấn im lặng một lúc.
Rồi ông nói:
“Ta cũng hiểu cảm giác ấy.”
Người lính ngạc nhiên.
Một vị tướng cũng nhớ gia đình sao?
Tất nhiên.
Bởi dù là vị tướng hay người lính bình thường, họ đều là con của một người mẹ.
Trần Quốc Tuấn nói rằng chính vì có những người mẹ đang chờ con trở về nên họ càng phải cố gắng bảo vệ đất nước.
Người lính cúi đầu.
Tối hôm đó, cậu viết một lá thư gửi mẹ.
Cậu không kể về những trận đánh.
Cậu chỉ viết rằng mình vẫn khỏe.
Và rằng cậu sẽ cố gắng trở về.
Lá thư ấy có thể không bao giờ đến nơi.
Nhưng nó chứa đựng điều mà biết bao người lính trong chiến tranh đều mang theo:
nỗi nhớ nhà.
Ý nghĩa: Đằng sau những người anh hùng trên chiến trường luôn là những con người có tình cảm, có gia đình và có một nơi để trở về.



