NGƯỜI LÍNH NHỚ NHẤT NHỮNG “BÀ MÁ” MIỀN NAM
Tạ Ngọc Huyền
hiếu tướng Trần Ngọc Thổ – sinh năm 1949
Những ngày cuối tháng 4/1975, khi hàng vạn người lính đang tiến về Sài Gòn, có một người lính vẫn nhớ đến những người dân bình thường đã giúp mình trong suốt những năm chiến đấu.
Đó là Trần Ngọc Thổ, người sau này trở thành Thiếu tướng, nguyên Tham mưu trưởng Quân khu 7.
Ông nhập ngũ ngày 30/9/1966.
Sau huấn luyện, ông vào chiến trường và lần lượt chiến đấu ở nhiều đơn vị, nhiều địa bàn.
Đến Chiến dịch Hồ Chí Minh, ông giữ vai trò Tham mưu phó, Trưởng ban Tác chiến cánh quân thứ 5, với nhiệm vụ đánh vu hồi từ hướng Gò Công, phối hợp tiến vào Sài Gòn.
Nhưng điều khiến câu chuyện của ông đặc biệt không chỉ là những trận đánh.
Đó là tình người.
Ngày 20/4/1975, đơn vị cần vượt sông Vàm Cỏ Tây để tiến về Chi khu Tân Trụ.
Con sông rộng.
Phía đối phương có tàu chiến.
Tình hình rất nguy hiểm.
Nhưng người dân địa phương đã huy động 20 ghe máy cùng gần 400 người để giúp bộ đội vượt sông.
Có cả những thiếu nhi tham gia công tác binh vận.
Nhờ sự giúp đỡ ấy, khoảng 600 cán bộ, chiến sĩ đã vượt sông thuận lợi.
Rồi đến những ngày cuối tháng 4.
Có một người mẹ ở Cần Giuộc đã bán 40 giạ lúa để gửi bộ đội lên đường.
Bà còn dặn rằng nếu người lính nào bị thương thì hãy về ở với bà.
Những ngày tiến vào Sài Gòn, người dân hai bên đường để sẵn nước.
Có người chặt dừa cho bộ đội uống.
Có người dùng xe đạp, xe máy chở những người lính mệt.
Không quen biết nhau.
Nhưng lại đối xử với nhau như người thân.
Đến 11 giờ 30 phút ngày 30/4/1975, tin Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện vang lên.
Những người lính òa khóc.
Chiến tranh kết thúc.
Nhưng trong ký ức của Trần Ngọc Thổ, tài sản quý giá nhất sau chiến tranh không phải những tấm huân chương.
Đó là những người đồng đội và những người dân miền Nam từng cưu mang ông.
Chiến thắng được làm nên bởi những người cầm súng. Nhưng phía sau họ còn có hàng triệu người dân âm thầm góp sức. Chính tình người ấy đã giúp những người lính đi hết con đường của mình.



