Người lính nhớ tên từng đồng đội
Một cựu trinh sát kể rằng, điều ông nhớ nhất sau chiến tranh không phải là những trận đánh mà là tên của những người đã nằm lại.
Ông nhớ người quê Thái Bình.
Người quê Nghệ An.
Người quê Thanh Hóa.
Người quê Quảng Bình.
Người miền Nam tập kết ra Bắc.
Mỗi người một giọng nói, một hoàn cảnh.
Nhưng khi vào đơn vị, họ trở thành đồng đội.
Ông kể:
“Có người chỉ ở cùng tôi vài tháng nhưng tôi nhớ cả đời.”
Mỗi lần trở lại chiến trường xưa, ông thường đứng thật lâu.
“Ngày trước chúng tôi đi qua đây cùng nhau. Bây giờ chỉ còn tôi trở lại.”
Ông không gọi đó là nỗi buồn.
Ông gọi đó là món nợ ký ức.
“Còn nhớ tên họ, nghĩa là họ vẫn chưa biến mất.”


