Cựu chiến binh

Người lính nhớ tiếng quê hương

Trong những năm tháng xa nhà, đối với người lính Nguyễn Văn Đại, nỗi nhớ quê hương đôi khi bắt đầu từ những điều rất giản dị: một giọng nói quen thuộc, một câu chuyện về làng xóm hay tiếng gọi thân thương của người quê nhà.

Lâm Đồng18/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)7 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính nhớ tiếng quê hương

Trong những năm tháng xa nhà, đối với người lính Nguyễn Văn Đại, nỗi nhớ quê hương đôi khi bắt đầu từ những điều rất giản dị: một giọng nói quen thuộc, một câu chuyện về làng xóm hay tiếng gọi thân thương của người quê nhà.

Rời Nghi Lộc, Nghệ An để vào quân ngũ, ông mang theo trong lòng những âm thanh đã gắn bó với tuổi thơ. Đó là tiếng người thân trò chuyện, tiếng bà con trong xóm và những âm thanh quen thuộc của cuộc sống nơi quê nhà.

Giữa đơn vị có những người lính đến từ nhiều vùng quê khác nhau. Mỗi người có một giọng nói, một cách kể chuyện riêng. Những buổi nghỉ ngơi, họ thường kể cho nhau nghe về quê hương. Khi nghe một người đồng đội nói về quê mình, Nguyễn Văn Đại lại nhớ đến Nghi Lộc và gia đình.

Có những lúc một lá thư từ quê gửi đến, chỉ vài dòng hỏi thăm cũng khiến ông xúc động. Những lời lẽ giản dị ấy làm người lính cảm thấy quê nhà như đang ở rất gần.

Nỗi nhớ quê không khiến người lính quên đi nhiệm vụ. Ngược lại, tình yêu dành cho quê hương trở thành động lực để ông cố gắng, giữ vững tinh thần và mong ngày hoàn thành nhiệm vụ để trở về.

Nhiều năm sau, khi đã rời quân ngũ, Nguyễn Văn Đại vẫn nhớ những âm thanh thân thuộc của quê hương. Có những điều tưởng rất bình thường khi còn ở nhà, nhưng khi đi xa mới hiểu đó là những âm thanh quý giá nhất.

Người lính có thể đi qua nhiều vùng đất, gặp nhiều con người, nhưng tiếng quê hương vẫn luôn có một vị trí đặc biệt trong ký ức. Với Nguyễn Văn Đại, đó là tiếng gọi của Nghi Lộc, của gia đình và của nơi ông luôn hướng về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn