Người lính nhớ tiếng ru của mẹ
Những đêm đóng quân trong rừng sâu, anh Thành thường nhớ tiếng ru của mẹ ở quê. Mỗi lần sốt rét run người, anh lại lấy chiếc khăn mẹ gửi ra rồi nằm im nghe đồng đội kể chuyện quê nhà.
Trong balô của anh lúc nào cũng có gói chè xanh mẹ gửi. Những hôm nghỉ chân, anh pha một bi đông nước chè nóng chia cho cả tổ cùng uống.
Anh nói chỉ cần ngửi mùi chè là thấy như đang ngồi trước hiên nhà những chiều mùa hè năm cũ.
Chiến tranh khiến con người ta trưởng thành rất nhanh, nhưng sâu thẳm trong lòng, ai cũng nhớ về mái nhà bình yên của mình.



