Người lính nhường phần ăn cho bạn
Chiều hôm ấy, đơn vị dừng chân bên một khu rừng. Sau nhiều giờ hành quân, mọi người đều đã thấm mệt và đói. Bữa cơm được dọn ra rất đơn sơ. Mỗi người chỉ có một phần nhỏ. Bế Văn Đàn ngồi cạnh một người đồng đội trẻ. Anh nhận phần của mình rồi nhìn sang bạn.

Chiều hôm ấy, đơn vị dừng chân bên một khu rừng.
Sau nhiều giờ hành quân, mọi người đều đã thấm mệt và đói.
Bữa cơm được dọn ra rất đơn sơ.
Mỗi người chỉ có một phần nhỏ.
Bế Văn Đàn ngồi cạnh một người đồng đội trẻ.
Anh nhận phần của mình rồi nhìn sang bạn.
Người bạn chưa ăn
Người đồng đội vẫn ngồi im.
Đàn hỏi:
– Sao không ăn?
Người bạn đáp:
– Tôi để dành một chút.
– Để làm gì?
– Biết đâu tối còn phải đi tiếp.
Đàn nhìn phần cơm của mình.
Rồi anh lấy một phần đưa sang:
– Ăn đi.
Người bạn lắc đầu:
– Không, cậu cũng đói mà.
Đàn cười:
– Tôi còn chịu được.
Một phần ăn được chia đôi
Người bạn vẫn ngần ngại.
Đàn nói:
– Chúng ta chia đôi.
Hai người cùng ăn.
Phần cơm vốn đã ít lại càng ít hơn, nhưng chẳng ai phàn nàn.
Người bạn nói:
– Cảm ơn cậu.
Đàn đáp:
– Có gì đâu. Anh em cùng đơn vị mà.
Một câu chuyện nhỏ
Một chiến sĩ khác nhìn thấy cảnh ấy.
Anh hỏi:
– Hai cậu chia nhau à?
Đàn gật đầu.
Người kia cười:
– Thế thì tôi cũng chia phần của tôi cho người bên cạnh.
Chẳng mấy chốc, những phần ăn nhỏ bắt đầu được san sẻ.
Không ai có nhiều hơn.
Nhưng cũng chẳng ai muốn người bên cạnh phải chịu đói một mình.
Sau bữa cơm
Tiểu đội trưởng nhìn mọi người rồi nói:
– Chúng ta còn nhiều chặng đường phía trước. Giữ sức cho nhau cũng là giúp đơn vị.
Bế Văn Đàn gật đầu.
Anh hiểu rằng trong những ngày gian khổ, một phần cơm có thể không lớn.
Nhưng tấm lòng phía sau phần cơm ấy thì rất lớn.
Đêm xuống.
Người đồng đội nằm cạnh Bế Văn Đàn nói:
– Sau này nếu có dịp về quê, tôi nhất định nhớ chuyện hôm nay.
Đàn cười:
– Chuyện nhỏ thôi.
Nhưng người bạn lắc đầu:
– Với tôi không nhỏ.
Ngoài kia, gió rừng vẫn thổi.
Trong lán, những người lính nằm cạnh nhau.
Họ có thể thiếu thốn nhiều thứ.
Nhưng họ có tình đồng đội.
Và đôi khi, tình đồng đội bắt đầu từ một hành động rất giản dị:
Nhường cho bạn một phần ăn khi chính mình cũng đang đói.
Đó là cách những người lính trẻ học được bài học về sự sẻ chia — không bằng những lời lớn lao, mà bằng chính những việc nhỏ trong cuộc sống hằng ngày.



