Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH NƠI CUỐI ĐẤT

Truyện ký tưởng niệm liệt sĩ Nguyễn Văn Thích, quê Phượng Sơn – Lục Nam – Bắc Giang, nhập ngũ năm 1968, công tác tại BCHQS tỉnh Bắc Giang. Anh hi sinh năm 1971 tại Cái Nước – Cà Mau, vùng đất cực Nam của Tổ quốc, trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Câu chuyện được tái hiện qua lời kể của đồng đội Nguyễn Hồng Tập – người cùng nhập ngũ năm 1966. Đây là ký ức về một người lính đã đi trọn hành trình từ miền Bắc đến tận cùng đất nước, để rồi nằm lại nơi cuối đất.

Vĩnh Long27/03/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH NƠI CUỐI ĐẤT

Chương 1: Phượng Sơn – nơi bắt đầu

Phượng Sơn là vùng đất đồi xen lẫn ruộng đồng của huyện Lục Nam. Những năm tháng chiến tranh, nơi đây vừa sản xuất, vừa chi viện sức người cho tiền tuyến.

Nguyễn Văn Thích sinh ra trong một gia đình nông dân bình dị. Tuổi thơ của anh gắn liền với những ngày chăn trâu, cắt cỏ, với tiếng chim gọi bầy trên những triền đồi.

Anh là người hiền lành, ít nói, nhưng sống có tình. Người trong xóm vẫn nhớ hình ảnh chàng trai gầy gò, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người.

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn khốc liệt, anh lên đường nhập ngũ.

Ngày đi, không nhiều lời dặn dò. Chỉ có ánh mắt của người thân và bước chân rời làng.

Chương 2: Những tháng ngày quân ngũ

Về đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang, Thích bắt đầu cuộc sống người lính.

Nguyễn Hồng Tập – nhập ngũ từ năm 1966 – nhớ lại:

“Cậu ấy hiền lắm, nhưng chịu khó và rất có trách nhiệm.”

Những ngày huấn luyện gian khổ, hành quân liên tục, nhưng Thích không hề than vãn. Anh luôn cố gắng hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ.

Có lần trời mưa lớn, đơn vị phải hành quân qua đoạn đường lầy lội. Một đồng đội bị tụt lại phía sau, Thích quay lại, đỡ từng bước cho đến khi theo kịp đội hình.

Những việc nhỏ ấy khiến đồng đội quý mến anh.

Chương 3: Hành trình vào Nam

Cuối năm 1969, đơn vị của Thích nhận lệnh vào chiến trường miền Nam.

Hành trình kéo dài qua Trường Sơn, băng qua rừng sâu, suối độc. Những cơn sốt rét, những cơn mưa rừng không làm chùn bước họ.

Thích ít nói, nhưng luôn đi đều, không bao giờ tụt lại.

Một lần nghỉ chân, Tập hỏi:

“Có nhớ nhà không?”

Thích đáp:
“Có… nhưng đi rồi thì phải đến nơi.”

Câu nói đơn giản, nhưng thể hiện quyết tâm của anh.

Chương 4: Cà Mau – vùng đất cuối cùng

Đơn vị hành quân đến tận Cà Mau – vùng đất cực Nam của Tổ quốc.

Cái Nước là một vùng sông nước chằng chịt, rừng đước, rừng tràm bạt ngàn. Địa hình khác hẳn miền Bắc, khiến nhiều người lính phải mất thời gian thích nghi.

Chiến tranh nơi đây diễn ra âm thầm nhưng khốc liệt. Những trận đánh bất ngờ, những cuộc phục kích trong rừng ngập nước luôn rình rập.

Thích cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa bám địa bàn.

Anh vẫn giữ thói quen lặng lẽ, làm việc không ngơi nghỉ.

Chương 5: Những ngày không yên

Năm 1971, chiến sự tại khu vực Cái Nước diễn biến phức tạp.

Đơn vị thường xuyên phải di chuyển, đối mặt với nhiều nguy hiểm.

Có những đêm hành quân trong nước ngập đến đầu gối. Có những ngày phải chiến đấu liên tục.

Nhưng Thích chưa từng lùi bước.

Nguyễn Hồng Tập kể:

“Trong những lúc khó khăn nhất, cậu ấy vẫn bình tĩnh. Không ai thấy cậu hoảng loạn.”

Chương 6: Trận đánh cuối cùng

Một ngày năm 1971, đơn vị nhận nhiệm vụ tại khu vực rừng ngập gần Cái Nước.

Trời âm u. Không khí nặng nề.

Bất ngờ, địch tấn công.

Tiếng súng nổ dồn dập, vang lên giữa không gian ẩm ướt của rừng đước.

Thích cùng đồng đội nhanh chóng vào vị trí.

Anh chiến đấu kiên cường, giữ vững đội hình.

Nhưng giữa làn đạn dày đặc, một viên đạn đã trúng anh.

Thích ngã xuống.

Không tiếng kêu.

Không lời trăn trối.

Chỉ có ánh mắt vẫn còn mở, hướng về phía đồng đội.

Năm đó là 1971.

Chương 7: Nơi không tên

Sau trận đánh, đồng đội tổ chức mai táng anh tại khu vực chiến trường.

Không có bia mộ rõ ràng.

Không có dấu tích cụ thể.

Chỉ biết rằng anh đã nằm lại nơi Cái Nước – Cà Mau.

Nguyễn Hồng Tập đứng lặng rất lâu.

“Cậu ấy đi xa quá…” – ông nói.

Chương 8: Trở về Phượng Sơn

Sau ngày hòa bình, Nguyễn Hồng Tập trở về quê.

Phượng Sơn vẫn vậy, nhưng thiếu đi một người con.

Ông đến thăm gia đình Thích.

Người thân lặng lẽ nghe kể về những ngày cuối cùng của anh.

Không ai khóc lớn.

Chỉ có sự im lặng kéo dài.

Chương 9: Người lính nơi cuối đất

Nguyễn Văn Thích đã đi từ miền Bắc xa xôi đến tận cùng đất nước.

Hành trình ấy không phải ai cũng đi hết.

Anh đã sống trọn vẹn với nhiệm vụ của mình.

Không ồn ào.

Không phô trương.

Nhưng đầy trách nhiệm.

Chương 10: Ký ức còn lại

Hôm nay, Cà Mau đã đổi thay.

Những con đường mới, những khu dân cư mới mọc lên.

Nhưng đâu đó trong những cánh rừng đước, vẫn còn những người lính nằm lại.

Nguyễn Văn Thích là một trong số đó.

Ở Phượng Sơn, mỗi mùa gió thổi qua đồi, người ta vẫn nhớ đến anh.

Người lính đã đi đến tận cùng đất nước.

Và ở lại đó mãi mãi.

Nguồn

  • Thông tin do ông Nguyễn Hồng Tập (sinh năm 1948, Trường Sơn – Lục Nam – Bắc Giang; nhập ngũ năm 1966; cấp bậc 1/; chức vụ CT; đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang; điện thoại 0164 294 6210) cung cấp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn