Người lính nơi đầu sóng
Ông Nguyễn Hòa, sinh năm 1962, hiện sinh sống tại Xuân Thọ, Vạn Hưng. Những năm tuổi trẻ, ông là chiến sĩ H1 thuộc Lữ đoàn 146, đơn vị làm nhiệm vụ bảo vệ quần đảo Trường Sa – nơi được xem là tuyến đầu của Tổ quốc giữa biển khơi.
Ngày nhận nhiệm vụ ra đảo, ông chỉ mang theo vài bộ quân phục và lời dặn của cha mẹ trước lúc chia tay. Con tàu chở những người lính trẻ rời đất liền trong tiếng sóng biển và những ánh mắt bịn rịn của người thân. Khi ấy, ông hiểu rằng phía trước mình không chỉ là những ngày tháng xa nhà mà còn là trách nhiệm thiêng liêng bảo vệ chủ quyền biển đảo của đất nước.
Cuộc sống trên đảo vô cùng gian khổ. Có những ngày biển động liên tục, sóng lớn phủ trắng cả chân đảo. Nước ngọt phải tiết kiệm từng giọt, rau xanh trở thành món quà quý giá. Nhưng điều khó khăn nhất đối với những người lính trẻ là nỗi nhớ quê hương. Mỗi lần nhận được thư từ đất liền, ông thường đọc đi đọc lại nhiều lần rồi cất giữ cẩn thận như báu vật.
Ông từng kể rằng có một đêm mưa bão dữ dội, cả đơn vị phải thức trắng để bảo vệ công trình và trang thiết bị trên đảo. Giữa tiếng gió rít và sóng biển gầm vang, không ai nghĩ đến sự an toàn của riêng mình. Họ chỉ có một suy nghĩ duy nhất: giữ vững vị trí được giao. Khi bình minh lên, nhìn lá cờ Tổ quốc vẫn tung bay giữa biển trời Trường Sa, mọi mệt nhọc dường như tan biến.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng ký ức về những ngày tháng nơi đầu sóng vẫn luôn vẹn nguyên trong lòng ông. Mỗi lần nhắc đến Trường Sa, ánh mắt ông lại ánh lên niềm tự hào. Bởi ở nơi ấy, ông đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để canh giữ từng tấc biển, từng cánh sóng của quê hương.
Đối với con cháu hôm nay, câu chuyện của ông là lời nhắc nhở rằng tình yêu Tổ quốc không phải là những điều lớn lao xa vời, mà được thể hiện bằng sự kiên trì, trách nhiệm và sẵn sàng cống hiến khi đất nước cần.



