Bài viết

Người Lính Nuôi Quân Giữa Mùa Mưa Biên Giới

Đồng Tháp11/05/2026Đoàn TNCS HCM Phường Sa Đéc (Đoàn TNCS HCM Phường Sa Đéc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Thành Tâm, sinh năm 1965, là người thanh niên trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều gian khó sau chiến tranh. Mang theo tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước của tuổi trẻ, ông lên đường nhập ngũ và tham gia lực lượng làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam vào giữa những năm 1980. Trong đơn vị, Nguyễn Thành Tâm được phân công làm nhiệm vụ hậu cần, phụ trách tổ nuôi quân. Công việc của ông không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu nhưng lại giữ vai trò rất quan trọng trong đời sống của bộ đội. Giữa vùng biên giới thiếu thốn, việc bảo đảm bữa ăn đủ cho anh em luôn là nhiệm vụ đầy vất vả. Những năm ấy, doanh trại đóng quân giữa rừng sâu, mùa mưa kéo dài khiến việc tiếp tế lương thực gặp nhiều khó khăn. Người lính nuôi quân phải dậy từ rất sớm, nhóm bếp bằng củi ướt và tìm mọi cách giữ cho anh em có bữa cơm nóng sau những giờ làm nhiệm vụ. Một tình tiết khiến đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1987. Hôm đó, đơn vị vừa hoàn thành đợt hành quân dài trở về chốt đóng quân trong tình trạng ai cũng mệt và đói sau nhiều giờ đi dưới mưa. Nhưng đúng lúc ấy, mái bếp dã chiến bất ngờ bị gió lớn làm tốc một phần, nước mưa tràn vào khiến củi bị ướt gần hết. Nếu không nấu ăn kịp thời, cả đơn vị sẽ phải ăn lương khô giữa tiết trời lạnh và ẩm ướt. Không chần chừ, ông Nguyễn Thành Tâm cùng vài đồng đội nhanh chóng dùng bạt che lại mái bếp rồi lục tìm số củi khô còn sót lại. Thấy lửa liên tục bị mưa tạt làm tắt, ông đã tháo áo mưa căng chắn trước miệng bếp để giữ lửa cháy. Suốt nhiều giờ giữa đêm mưa lạnh, ông Tâm vừa hong củi, vừa nhóm bếp rồi thay phiên nấu cơm và nấu nước nóng cho anh em. Khói bếp cay xè mắt, quần áo ướt sũng nhưng ông vẫn cố gắng để bữa ăn hoàn thành trước khi trời gần sáng. Khi những nồi cơm nóng và canh nóng được mang ra, nhiều chiến sĩ trẻ xúc động vì sau cả ngày dầm mưa cuối cùng cũng có bữa ăn tử tế. Một đồng đội cũ nhớ lại: “Hồi đó cực lắm, nhưng cứ về tới đơn vị thấy bếp còn lửa và có cơm nóng là ai cũng ấm lòng. Anh Tâm luôn lo cho anh em trước tiên.” Nhắc về chuyện cũ, ông Nguyễn Thành Tâm chỉ cười hiền: “Anh em làm nhiệm vụ vất vả rồi, mình cố để mọi người có bữa cơm nóng là vui.” Chiến tranh và những năm tháng bảo vệ biên giới đã lùi xa, nhưng hình ảnh người lính nuôi quân lặng lẽ giữ lửa giữa đêm mưa vẫn còn nguyên trong ký ức đồng đội. Điều đáng quý ở ông không chỉ là sự tận tụy, mà còn là tình đồng chí giản dị được thể hiện qua từng bữa cơm nơi đơn vị. Câu chuyện về ông Nguyễn Thành Tâm là một “hoa lửa” đẹp trong thời chiến – nơi những con người bình dị đã góp phần bảo vệ Tổ quốc bằng trách nhiệm, sự hy sinh thầm lặng và trái tim luôn hướng về đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn