NGƯỜI LÍNH Ở MIỀN GIÓ CÁT
Tuổi hai mươi của bác Nguyễn Ngọc Nam gắn liền với những chặng đường hành quân vào Nam, với những trận chiến nơi vùng đất gió cát miền Trung và cao nguyên lộng gió. Từ Quân đoàn 4 đến Quân khu 6, bác đã đi qua những năm tháng kháng chiến bằng tất cả sự bền bỉ của một người lính chiến đấu nơi tuyến đầu.
Bác nhập ngũ vào năm 1970, khi chiến trường miền Nam vẫn đang ở thời điểm cam go nhất. Trong đội hình Quân đoàn 4, rồi sau đó chuyển về Quân khu 6, bác có mặt tại nhiều địa bàn: Đà Lạt, Bình Thuận, Bình Tuy (Bình Ty), Ninh Thuận – những vùng đất nắng gió và đầy thử thách.
Miền Trung những năm ấy không chỉ khắc nghiệt vì bom đạn, mà còn vì khí hậu. Nắng như đổ lửa, gió cát mịt mù. Hành quân giữa trảng cát dài hun hút hay qua những đồi thông cao nguyên lộng gió đều đòi hỏi sức bền và ý chí.
Người lính chiến đấu sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Mỗi trận đánh đều căng thẳng, mỗi bước tiến đều phải tính toán. Bác cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa bám trụ, giữ vững từng vị trí quan trọng.
Có những đêm hành quân lặng lẽ dưới bầu trời cao nguyên đầy sao. Có những ngày khói súng phủ kín triền đồi. Nhưng giữa tất cả, bác vẫn giữ trong lòng một niềm tin giản dị: rồi đất nước sẽ thống nhất.
Chiến tranh kết thúc, bác rời quân ngũ vài năm sau đó, trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng những vùng đất bác từng đi qua – Đà Lạt sương mờ, Bình Thuận gió cát, Ninh Thuận nắng cháy – vẫn in đậm trong ký ức.



