Cựu chiến binh

Người lính ôm bộc phá ở cầu Sài Gòn

Câu chuyện kể về trận chiến tại cầu Sài Gòn vào cuối tháng 4 năm 1975 và sự hy sinh của một chiến sĩ biệt động khi ôm bộc phá lao vào lô cốt địch để mở đường cho đơn vị tiến vào nội đô.

Hà Tĩnh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Nguyễn Văn Tý, sinh năm 1953, từng là chiến sĩ biệt động tham gia chiến đấu tại khu vực cầu Sài Gòn trong Chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975. Ông kể rằng những ngày cuối tháng 4 năm ấy, cầu Sài Gòn là một trong những vị trí phòng thủ quan trọng nhất ở cửa ngõ phía đông thành phố. Theo lời ông Tý, địch bố trí rất nhiều hỏa điểm, xe bọc thép và súng máy hai bên đầu cầu để ngăn quân giải phóng tiến vào trung tâm Sài Gòn. Những ngôi nhà gần khu vực cầu đều bị đạn pháo và bom làm hư hỏng nặng. Ông nhớ nhất rạng sáng ngày 29 tháng 4 năm 1975. Hôm đó, đơn vị của ông được lệnh phối hợp với các lực lượng khác đánh chiếm khu vực đầu cầu phía bên kia sông. Tuy nhiên, ngay khi vừa tiếp cận, bộ đội đã bị một lô cốt địch bắn dữ dội từ phía trước. Hỏa lực từ lô cốt rất mạnh khiến nhiều chiến sĩ không thể tiến lên. Mỗi lần có người vừa nhô lên khỏi bờ đất là lập tức bị đạn ghim xuống. Nếu không phá được vị trí ấy, cả mũi tiến công sẽ bị chặn lại. Trong tổ chiến đấu của ông có một chiến sĩ tên Lê Văn Thắng, quê ở Long An, mới 22 tuổi. Thắng là người gan dạ, nhanh nhẹn và luôn xung phong nhận những nhiệm vụ nguy hiểm nhất. Ông Tý kể rằng sau khi quan sát địa hình, Thắng đề nghị mang bộc phá bò sát mép đường để tiếp cận lô cốt. Mọi người đều biết đó là nhiệm vụ rất khó sống sót vì khoảng trống phía trước hoàn toàn không có chỗ che chắn. Thắng chỉ nói ngắn gọn: “Nếu không phá được nó thì mình không vào được thành phố.” Sau đó, anh ôm khối bộc phá lao lên giữa làn đạn. Địch phát hiện và bắn rất dữ dội, nhưng Thắng vẫn cố bò từng chút một về phía trước. Khi chỉ còn cách lô cốt vài mét, anh đứng bật dậy, ôm khối bộc phá lao thẳng vào cửa công sự. Một tiếng nổ lớn vang lên làm rung chuyển cả khu vực đầu cầu. Lô cốt bị phá hủy hoàn toàn, tiếng súng địch lập tức im bặt. Ngay sau đó, đơn vị của ông Tý đồng loạt xung phong qua cầu. Đến trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, quân giải phóng đã tiến sâu vào trung tâm Sài Gòn. Ông Tý kể rằng sau trận đánh, đồng đội tìm thấy chiếc khăn tay và cuốn sổ nhỏ của Thắng còn nằm gần vị trí lô cốt bị phá. Với ông, Thắng mãi mãi là người chiến sĩ đã dùng chính mạng sống của mình để mở đường cho ngày toàn thắng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn