Người lính ôm lá cờ giữa Thành cổ Quảng Trị
Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị trở thành một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong suốt 81 ngày đêm, bom đạn liên tục trút xuống khu vực thành cổ.
Giữa những trận đánh ấy có Lê Văn Huỳnh, một chiến sĩ thuộc Trung đoàn 101, Sư đoàn 325. Anh quê ở huyện Kinh Môn, Hải Dương và vào chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ.
Trước khi lên đường chiến đấu, Lê Văn Huỳnh đã viết một lá thư gửi về cho vợ. Anh hiểu rằng cuộc chiến phía trước vô cùng nguy hiểm nên dặn dò gia đình nếu mình không trở về thì hãy coi đó là sự hy sinh cho đất nước.
Ngày 2 tháng 8 năm 1972, Lê Văn Huỳnh hy sinh tại Thành cổ Quảng Trị.
Nhiều năm sau, đồng đội tìm thấy trong lòng đất nơi anh nằm lại một chiếc ba lô cùng những kỷ vật. Đặc biệt, lá thư anh viết trước khi vào trận vẫn còn được lưu giữ.
Trong thư, người lính trẻ không kể những điều lớn lao. Anh nhắc đến vợ, đến gia đình và những điều rất bình dị. Nhưng từng dòng chữ lại cho thấy anh đã biết mình có thể không trở về mà vẫn lựa chọn ở lại chiến trường.
Ngày nay, Thành cổ Quảng Trị đã trở thành Di tích quốc gia đặc biệt. Mỗi năm, nhiều người đến đây thắp hương tưởng niệm những người đã hy sinh trong 81 ngày đêm mùa hè năm 1972.
Giữa một chiến trường từng bị bom đạn cày xới, những lá thư còn sót lại của người lính trẻ khiến lịch sử trở nên rất gần. Bởi phía sau những con số về một trận chiến là những con người có cha mẹ để nhớ, có người vợ để thương và có một mái nhà mà họ đã không kịp trở về.


