Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI LÍNH PHÁO BINH ĐI QUA LỬA ĐẠN ĐỂ ĐẾN NGÀY HÒA BÌNH

Sinh ngày 9 tháng 2 năm 1954, ông Trần Quang Vũ bước vào tuổi thanh niên khi đất nước còn chia cắt, chiến tranh vẫn rền vang trên từng tấc đất quê hương. Như bao người con ưu tú của dân tộc, ông lên đường nhập ngũ với tinh thần sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Phú Thọ09/02/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ngày 9 tháng 2 năm 1954, ông Trần Quang Vũ bước vào tuổi thanh niên khi đất nước còn chia cắt, chiến tranh vẫn rền vang trên từng tấc đất quê hương. Như bao người con ưu tú của dân tộc, ông lên đường nhập ngũ với tinh thần sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Trước khi chính thức trở thành người lính pháo binh, ông được huấn luyện bộ binh nghiêm ngặt, rèn luyện ý chí và bản lĩnh của một chiến sĩ cách mạng. Sau đó, ông được điều động sang nhiệm vụ lái xe – một công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng trên các chiến trường ác liệt. Sáu tháng miệt mài tay lái giữa bom đạn, ông được cấp bằng đại xa tại Bộ Tư lệnh Pháo binh, đánh dấu bước trưởng thành quan trọng trong cuộc đời quân ngũ.

Tháng 10 năm 1973, ông Trần Quang Đại theo đơn vị hành quân vào miền Nam, đóng quân tại Quảng Trị – Thừa Thiên Huế, thuộc trung đoàn của Quân khu Trị – Thiên. Những cung đường hành quân khi ấy không chỉ là đất đá, mà là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Trên cương vị người lính pháo binh lái xe, ông kéo pháo, chở đạn, đưa từng khẩu pháo, từng viên đạn vào trận địa – nơi mà mỗi bánh xe lăn qua đều in dấu mồ hôi, máu và niềm tin chiến thắng.

Tháng 3 năm 1975, đơn vị của ông tiến sát thành phố Huế. Trong khí thế tiến công mãnh liệt của toàn quân, toàn dân, đơn vị đã chiếm được các đồn địch, góp phần giải phóng thành phố Huế tại khu vực Ma Cá. Sau chiến thắng, ông cùng đồng đội tiếp tục thu hồi pháo và xe của địch, biến chiến lợi phẩm thành sức mạnh mới cho cách mạng.

Cuộc chiến chưa dừng lại. Những khẩu pháo 130 ly tiếp tục được kéo vào trận địa, dồn dập phá vỡ các cứ điểm cố thủ của đối phương. Nhưng chiến tranh luôn tàn khốc. Trong một đợt tiếp viện, tiểu đoàn của ông bị địch phản pháo dữ dội. Pháo địch bắn trả, cướp đi sinh mạng của một nửa lực lượng. Giữa khói lửa và mất mát, ông Trần Quang Đại cùng những người còn sống đã lặng lẽ nhặt từng phần thi thể, ghép lại hình hài cho những đồng đội đã ngã xuống – một khoảnh khắc đau đớn đến tận cùng, nhưng cũng thiêng liêng đến nghẹn lòng.

Chính từ nỗi đau ấy, ý chí chiến đấu của các chiến sĩ càng thêm sắt đá. Họ đứng dậy từ mất mát, tiếp tục tiến lên cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Sau chiến thắng, ông được giao nhiệm vụ thu hồi các khẩu pháo, phương tiện chiến tranh của địch – góp phần ổn định hậu chiến và bảo vệ thành quả cách mạng.

Khi chiến tranh kết thúc, người lính năm xưa trở về với đời thường nhưng không rời xa tay lái. Ông Trần Quang Đại được điều về lái xe phục vụ thủ trưởng tỉnh Vĩnh Phú, tiếp tục cống hiến trong thời bình bằng sự tận tụy, kỷ luật và trách nhiệm – những phẩm chất đã được tôi luyện suốt những năm tháng chiến tranh.

Cuộc đời người lính pháo binh Trần Quang Đại là một lát cắt chân thực của lịch sử: bình dị mà lớn lao, lặng thầm mà rực sáng. Ông không chỉ là nhân chứng của chiến tranh, mà còn là biểu tượng của thế hệ đã đi qua bom đạn để mang lại hòa bình cho hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH PHÁO BINH ĐI QUA LỬA ĐẠN ĐỂ ĐẾN NGÀY HÒA BÌNH | Câu chuyện thời hoa lửa