Cựu chiến binh

Người lính pháo binh giữ từng tấc đất

Mùa hè năm ấy, những dãy núi đá ở vùng biên giới rung chuyển bởi tiếng pháo ngày đêm. Khói súng phủ kín các điểm cao, đất đá bị cày xới thành những hố sâu chằng chịt. Trong lòng một sườn núi, trận địa pháo của đơn vị vẫn kiên cường bám trụ.

Tuyên Quang03/07/2026Phạm Minh Hằng (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy, những dãy núi đá ở vùng biên giới rung chuyển bởi tiếng pháo ngày đêm. Khói súng phủ kín các điểm cao, đất đá bị cày xới thành những hố sâu chằng chịt. Trong lòng một sườn núi, trận địa pháo của đơn vị vẫn kiên cường bám trụ.

Khẩu đội trưởng Phạm Văn Hưng (Sinh năm 1962, nhập ngũ năm 1985, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An) đã nhiều tuần không được ngủ trọn giấc. Mỗi khi điện thoại chiến trường vang lên, anh cùng đồng đội lập tức vào vị trí.

"Phần tử bắn!"

"Đạn nổ!"

"Chuẩn bị!"

Những khẩu lệnh dứt khoát vang lên giữa tiếng pháo rền.

Các pháo thủ phối hợp nhịp nhàng. Người mở khóa nòng, người nạp đạn, người chỉnh hướng, người quan sát mục tiêu. Từng động tác được thực hiện chính xác đến từng giây, bởi họ hiểu rằng phía trước là những đồng đội đang bám trụ trên các điểm cao, chờ từng loạt pháo chi viện.

Đạn pháo của đối phương nhanh chóng đáp trả.

Một quả nổ sát trận địa, hất tung đất đá phủ kín cả khẩu pháo. Sức ép làm nhiều người choáng váng.

Hưng vừa phủi lớp đất trên mặt vừa hô lớn:

"Kiểm tra pháo!"

May mắn, khẩu pháo chỉ bị đất đá lấp kín. Cả khẩu đội lập tức đào bới, làm sạch nòng pháo và kiểm tra lại từng bộ phận.

Chưa đầy mười phút sau, khẩu pháo lại gầm lên.

Tiếng nổ dội vang khắp thung lũng.

Ở đầu dây thông tin, sở chỉ huy báo về:

"Hỏa lực chính xác. Đơn vị phía trước giữ vững trận địa."

Nghe tin ấy, mọi mệt mỏi dường như tan biến.

Đêm xuống, trận địa tạm yên. Các chiến sĩ tranh thủ ăn vội bát cơm đã nguội lạnh. Có người lấy bức thư nhà ra đọc dưới ánh đèn pin bọc giấy đỏ. Có người ngồi tựa vào bánh pháo, ngước nhìn bầu trời không một vì sao.

Hưng lặng lẽ vuốt lên thân khẩu pháo đã sạm đen vì khói thuốc.

Anh nói nhỏ:

"Ngày mai lại cùng nhau giữ đất."

Một chiến sĩ trẻ mỉm cười:

"Chừng nào các anh trên chốt còn cần, khẩu pháo này còn nổ."

Rồi tất cả lại trở về vị trí chiến đấu.

Nhiều năm sau, Hưng trở lại nơi từng đặt trận địa. Khẩu pháo năm nào đã được đưa về bảo quản trong bảo tàng, còn sườn núi giờ phủ kín màu xanh của cây rừng.

Ông nhặt một viên đá nhỏ, đặt lên nền đất cũ như một lời tri ân dành cho những đồng đội đã mãi mãi ở lại.

Ông hiểu rằng, điều giữ được từng tấc đất biên cương năm ấy không chỉ là sức mạnh của những khẩu pháo, mà còn là ý chí của những người lính sẵn sàng chiến đấu và hy sinh để bảo vệ Tổ quốc.

Tiếng pháo đã lùi vào ký ức.

Nhưng lòng quả cảm của những người lính pháo binh vẫn còn vang vọng trong từng ngọn núi, từng cột mốc biên cương. Họ đã góp phần viết nên những trang sử bằng mồ hôi, máu và lòng yêu nước, để hôm nay trên những vùng đất từng đỏ lửa, màu xanh của hòa bình có thể bền vững theo năm tháng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn