Người lính pháo cao xạ dưới bầu trời lửa

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng trong ký ức của những người lính năm xưa, tiếng gầm của máy bay, tiếng nổ của đạn pháo và những đêm hành quân xuyên rừng vẫn còn như mới hôm qua. Đối với Trung tá, cựu chiến binh Lê Tiến Soảng, cuộc đời người lính không được đo bằng những tấm huân chương hay lời ca ngợi, mà bằng những năm tháng lặng lẽ cống hiến để bầu trời Tổ quốc luôn được bình yên.
Ông lớn lên trong những năm đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Chứng kiến quê hương bị bom đạn tàn phá, những đoàn người sơ tán và những người thân lên đường ra trận, chàng thanh niên Lê Tiến Soảng sớm hiểu rằng độc lập không phải điều tự nhiên có được. Khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, ông tình nguyện khoác lên mình màu áo lính, trở thành chiến sĩ của lực lượng pháo cao xạ – những người ngày đêm đối mặt với máy bay địch để bảo vệ bầu trời và các tuyến vận tải chiến lược.
Ngày đầu bước vào đơn vị, khẩu pháo cao xạ hiện lên trước mắt ông như một cỗ máy khổng lồ bằng thép. Các chiến sĩ phải học cách ngắm bắn, tính toán phần tử, phối hợp nhịp nhàng trong từng động tác. Chỉ cần chậm một vài giây, mục tiêu trên bầu trời đã vụt qua. Chỉ cần một sai sót nhỏ, cả trận địa có thể bị bom đạn san phẳng.
Những buổi huấn luyện diễn ra từ sáng đến tối. Bàn tay rớm máu vì kéo pháo, vai sưng đỏ vì khiêng đạn, nhưng không ai than vãn. Họ hiểu rằng mỗi viên đạn bắn lên bầu trời là thêm một cơ hội bảo vệ đồng đội dưới mặt đất.
Rồi chiến trường gọi tên họ.
Đơn vị của Lê Tiến Soảng được điều động tham gia chiến dịch Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng trên đất bạn Lào. Núi rừng hiểm trở, mưa rừng xối xả, đường hành quân trơn trượt khiến việc đưa những khẩu pháo nặng hàng tấn vào trận địa trở thành thử thách khắc nghiệt.
Có những đoạn đường dốc dựng đứng, hàng chục chiến sĩ phải cùng kéo từng mét pháo. Khi bánh pháo lún sâu trong bùn, mọi người lại ghé vai, cắn chặt răng, hô vang từng nhịp để đưa khẩu pháo tiến lên.
Đến trận địa, họ chưa kịp nghỉ ngơi thì tiếng động cơ máy bay đã vọng đến.
"Máy bay!"
Tiếng hô vang lên.
Tất cả lập tức vào vị trí.
Lê Tiến Soảng cùng đồng đội xoay nòng pháo, mắt dõi theo từng mục tiêu đang lao đến. Chỉ huy hô to phần tử bắn. Tiếng pháo cao xạ rền vang, những quầng lửa xé toạc bầu trời. Cuộc chiến giữa mặt đất và không trung diễn ra từng giây từng phút.
Bom đạn dội xuống xung quanh, đất đá tung mù mịt. Nhưng không ai rời vị trí chiến đấu.
Sau chiến dịch ở nước bạn Lào, đơn vị tiếp tục tham gia Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào. Đây là một trong những chiến trường ác liệt, nơi lực lượng pháo cao xạ phải bảo vệ các tuyến đường vận chuyển chiến lược. Ban ngày, họ ngụy trang trận địa dưới những tán cây rừng. Ban đêm, họ lại cơ động đến vị trí mới để tránh sự phát hiện của đối phương.
Có những đêm, cả đơn vị hành quân hàng chục kilômét trong im lặng tuyệt đối. Không được bật đèn, không được gây tiếng động, mọi người chỉ bám theo nhau dưới ánh trăng mờ.
Khó khăn nhất không phải là đói hay mệt.
Khó khăn nhất là luôn phải sẵn sàng chiến đấu.
Có khi vừa đặt lưng xuống đất chưa đầy một giờ, còi báo động đã vang lên. Tất cả lại lao vào vị trí chiến đấu như chưa từng biết đến giấc ngủ.
Những năm tháng ấy đã rèn giũa người lính trẻ thành một chiến sĩ bản lĩnh, bình tĩnh và kiên cường.
Mùa xuân năm 1975, đơn vị của ông tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh – chiến dịch quyết định giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước. Không khí trong toàn quân sục sôi khí thế. Ai cũng hiểu rằng giờ phút lịch sử đang đến rất gần.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Các khẩu pháo cao xạ tiếp tục làm nhiệm vụ bảo vệ đội hình tiến công, bảo vệ cầu đường, các mũi cơ động và lực lượng phía trước. Dù chiến thắng đã ở rất gần, những người lính vẫn không được phép chủ quan. Chỉ cần một đợt không kích bất ngờ, mọi kế hoạch có thể bị ảnh hưởng.
Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, tin chiến thắng truyền về.
Miền Nam hoàn toàn giải phóng.
Đất nước thống nhất.
Những người lính ôm chầm lấy nhau giữa niềm vui vỡ òa. Có người cười, có người lặng lẽ khóc khi nghĩ đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên các chiến trường, không kịp chứng kiến ngày toàn thắng.
Đối với Lê Tiến Soảng, niềm vui ấy không chỉ là chiến thắng của một cuộc chiến, mà còn là ước mơ về một đất nước không còn tiếng bom, nơi những đứa trẻ có thể lớn lên trong hòa bình.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội trước khi trở về với cuộc sống đời thường. Dẫu rời quân ngũ, ông vẫn giữ tác phong của người lính: giản dị, kỷ luật và khiêm nhường. Mỗi khi kể về chiến tranh, ông không nói nhiều về những gian khổ của bản thân mà luôn nhắc đến đồng đội – những người đã cùng ông kéo pháo, bám trận địa và chiến đấu dưới bầu trời đầy bom đạn.
Trong các buổi gặp gỡ thế hệ trẻ, ông thường chia sẻ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ đi trước. Vì thế, mỗi người cần biết trân trọng cuộc sống, học tập, lao động và cống hiến để xây dựng đất nước ngày càng phát triển.
Cuộc đời của cựu chiến binh Lê Tiến Soảng không phải là câu chuyện của những chiến công cá nhân lừng lẫy, mà là hình ảnh tiêu biểu của hàng vạn người lính pháo cao xạ đã âm thầm canh giữ bầu trời Tổ quốc. Họ không tìm kiếm vinh quang cho riêng mình, mà chỉ có một khát vọng chung: bảo vệ đất nước, bảo vệ đồng đội và góp phần làm nên ngày toàn thắng mùa Xuân năm 1975.
Ngày nay, mỗi khi nhìn lên bầu trời xanh thanh bình, chúng ta càng thêm biết ơn những người lính như Lê Tiến Soảng. Chính sự kiên cường, lòng dũng cảm và tinh thần cống hiến của họ đã góp phần viết nên bản anh hùng ca bất diệt của dân tộc Việt Nam.
Lê Tiến Soảng



