Cựu chiến binh

Người lính phòng không giữ bầu trời

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mỗi chiến sĩ nơi trận địa phòng không đều là một “lá chắn thép” bảo vệ bầu trời Tổ quốc. Ông Nguyễn Thế Thược là một trong những người lính như thế – người đã âm thầm chiến đấu giữa mưa bom bão đạn, góp phần giữ vững bầu trời trong những ngày tháng quyết định của lịch sử.

Phú Thọ25/04/2026Nguyễn Thi Thanh Nga (Đoàn xã Thanh Thuỷ, Phú Thọ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính phòng không giữ bầu trời

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mỗi chiến sĩ nơi trận địa phòng không đều là một “lá chắn thép” bảo vệ bầu trời Tổ quốc. Ông Nguyễn Thế Thược là một trong những người lính như thế – người đã âm thầm chiến đấu giữa mưa bom bão đạn, góp phần giữ vững bầu trời trong những ngày tháng quyết định của lịch sử.

Ông Nguyễn Thế Thược sinh năm 1950 tại vùng quê giàu truyền thống cách mạng. Năm 1972, khi vừa tròn 22 tuổi, ông rời quê hương, khoác lên mình màu áo lính và được biên chế vào Trung đoàn E230, Sư đoàn 267 thuộc lực lượng Phòng không – Không quân. Từ những ngày đầu trong quân ngũ, ông đã quen dần với cuộc sống nơi trận địa – nơi không có sự bình yên của làng quê, mà thay vào đó là những giờ trực chiến căng thẳng, những buổi luyện tập khẩn trương và nỗi lo thường trực về các cuộc không kích bất ngờ.

Những năm 1972 – 1975 là giai đoạn chiến tranh diễn ra vô cùng ác liệt. Đối với người lính phòng không như ông Thược, trận địa chính là ngôi nhà thứ hai. Họ sống cùng khẩu pháo, ngủ bên công sự, ăn vội những bữa cơm giữa tiếng còi báo động. Mỗi khi tín hiệu máy bay địch xuất hiện, tất cả lập tức vào vị trí chiến đấu. Không có chỗ cho sự do dự, bởi chỉ một giây chậm trễ cũng có thể khiến bom đạn rơi xuống các khu dân cư hoặc lực lượng ta dưới mặt đất.

Có một đêm đầu năm 1975 mà ông Thược nhớ mãi trong suốt cuộc đời. Trời tối đen như mực, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ từng tiếng côn trùng rả rích. Bất ngờ, còi báo động vang lên dồn dập. Tín hiệu trinh sát cho biết máy bay địch đang tiến vào vùng trời mà đơn vị ông phụ trách. Chỉ trong vài giây, cả trận địa bừng tỉnh. Ánh đèn đỏ le lói trong công sự, từng người lính nhanh chóng vào vị trí.

Ông Thược khi ấy giữ nhiệm vụ trực chiến bên khẩu pháo phòng không. Tay ông siết chặt cần điều khiển, mắt dõi theo bầu trời đen đặc. Tiếng động cơ máy bay từ xa dần trở nên rõ rệt, hòa lẫn với tiếng gió rít. Rồi bất ngờ, từng quầng sáng lóe lên trên không trung – những quả pháo sáng của địch soi rõ cả khu vực trận địa.

Mặt đất rung chuyển dữ dội, đất đá văng tung tóe. Khói bụi mù mịt khiến không gian trở nên ngột ngạt. Nhưng giữa khung cảnh ấy, ông Thược và đồng đội vẫn giữ vững vị trí. Tiếng chỉ huy vang lên dứt khoát: “Bình tĩnh! Bám sát mục tiêu!”

Trong ánh sáng chớp lóe của pháo sáng, ông nhìn thấy rõ bóng máy bay địch lướt qua. Không một chút do dự, khẩu pháo của đơn vị ông đồng loạt khai hỏa. Những luồng đạn phòng không vút lên trời cao, xé toạc màn đêm. Tiếng nổ liên hồi, ánh lửa rực sáng cả góc trời.

Khoảnh khắc ấy, mọi nỗi sợ dường như tan biến. Trong tâm trí ông chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: phải giữ vững bầu trời, bảo vệ đồng đội và nhân dân phía dưới.

Sau nhiều loạt bắn liên tiếp, một tiếng nổ lớn vang lên giữa không trung. Một chiếc máy bay địch trúng đạn, bốc cháy và lao xuống phía xa. Cả trận địa vỡ òa trong niềm vui, nhưng không ai được phép lơ là. Trận chiến vẫn tiếp tục, bom đạn vẫn trút xuống, và những người lính phòng không vẫn kiên cường bám trụ.

Đêm hôm đó kéo dài tưởng như vô tận. Khi tiếng động cơ máy bay dần xa, trận địa mới tạm lắng. Mọi người nhìn lại xung quanh – công sự bị sạt lở, đất đá phủ kín quần áo, khuôn mặt ai cũng lấm lem khói bụi. Nhưng ánh mắt của họ vẫn sáng lên niềm tự hào, bởi họ đã hoàn thành nhiệm vụ, giữ vững bầu trời trong một đêm ác liệt.

Những ngày tháng tiếp theo, chiến sự ngày càng dồn dập khi cuộc Tổng tiến công mùa Xuân năm 1975 bước vào giai đoạn quyết định. Lực lượng phòng không – không quân như đơn vị của ông Thược đã góp phần quan trọng trong việc bảo vệ tuyến đường, bảo vệ lực lượng tiến công của ta. Dù gian khổ, thiếu thốn và luôn đối mặt với hiểm nguy, ông và đồng đội chưa bao giờ rời bỏ vị trí.

Và rồi, mùa xuân lịch sử đã đến. Khi tin chiến thắng vang lên khắp các trận địa, báo hiệu miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất, ông Thược lặng người trong niềm xúc động. Bao nhiêu năm gian khổ, bao nhiêu đêm trực chiến giữa bom đạn – tất cả đã được đền đáp bằng ngày hòa bình.

Những năm tháng chiến đấu nơi trận địa phòng không đã trở thành dấu ấn sâu đậm trong cuộc đời ông Nguyễn Thế Thược. Đó là quãng thời gian của tuổi trẻ đầy gian nan nhưng cũng rực rỡ nhất. Ông và những người lính phòng không năm ấy đã góp phần giữ vững bầu trời Tổ quốc, để dưới mặt đất, từng bước tiến của quân và dân ta được bảo vệ an toàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính phòng không giữ bầu trời | Câu chuyện thời hoa lửa