Người lính Pom Đoi, Điện Biên
Pom Đoi những năm tháng ấy là nơi lửa đạn dội xuống không ngừng. Vàng Văn Xeng đến đó khi chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn căng thẳng nhất. Đêm xuống, thay vì ngủ, ông cùng đồng đội lặng lẽ đào hào, từng nhát cuốc đều phải giữ im lặng tuyệt đối. Ban ngày, pháo địch gầm rú, đất đá rung chuyển như muốn xé toạc cả núi rừng.
Ông nhớ rõ những đêm mưa lạnh, quần áo ướt sũng, tay tê cứng vì bùn đất. Nhưng không ai than vãn. Họ hiểu rằng từng mét hào đào được là từng bước tiến gần đến chiến thắng. Những câu chuyện kể bên ánh đèn dầu le lói đã giúp họ giữ vững tinh thần giữa gian khổ.
Trong một trận xung phong quyết định, Vàng Văn Xeng được giao nhiệm vụ dẫn đầu tổ đánh chiếm cứ điểm. Khi hiệu lệnh vang lên, ông lao lên phía trước, vượt qua hàng rào dây thép gai, bất chấp hỏa lực dày đặc. Hình ảnh ông tiến lên giữa làn đạn trở thành động lực cho cả đơn vị. Cuối cùng, cứ điểm Pom Đoi bị đánh chiếm, góp phần quan trọng vào thắng lợi chung.
Sau chiến tranh, ông trở về làm ruộng, sống cuộc đời bình dị. Nhưng mỗi khi có người hỏi về Pom Đoi, ông chỉ cười hiền: “Chiến thắng ấy không phải của riêng ai, mà là của cả những người đã nằm lại nơi đó.”



