Khác

NGƯỜI LÍNH QUÂN

Có những con người không xuất hiện trong sách giáo khoa, cũng không có tên trên những tấm bia lớn, nhưng cuộc đời họ lại gắn liền với những giai đoạn quan trọng của đất nước

Quảng Trị30/01/2026Hồ Đoàn Ngọc Trinh (Đoàn xã Nam Gianh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người không xuất hiện trong sách giáo khoa, cũng không có tên trên những tấm bia lớn, nhưng cuộc đời họ lại gắn liền với những giai đoạn quan trọng của đất nước. Ông tôi là một người như thế. Câu chuyện về ông không ồn ào, không nhiều lời, nhưng mỗi khi được nhắc lại, nó khiến người nghe phải lặng đi vì những năm tháng mà ông đã trải qua.

Ông tôi tên là Hoàng Minh Châu. Ông tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông thôn bình dị. Tuổi trẻ của ông gắn với ruộng đồng, với cuộc sống còn nhiều thiếu thốn sau chiến tranh. Khi đất nước vừa dần ổn định, vẫn còn nhiều khó khăn và nhiệm vụ đặt ra, ông đã quyết định nhập ngũ. Ngày 26 tháng 8 năm 1980, ông rời quê hương, để lại sau lưng gia đình, người thân và những dự định còn dang dở, lên đường làm nhiệm vụ quốc tế tại nước bạn Lào.

Trong suốt 3 năm 6 tháng công tác và chiến đấu, ông phục vụ tại Trung đội 9, Tiểu đội 9, Tiểu đoàn 1, Đại đội 3, Sư đoàn 968. Đó là quãng thời gian vô cùng gian khổ. Rừng núi Lào hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, sốt rét rừng thường xuyên hoành hành. Bom mìn còn sót lại sau chiến tranh luôn rình rập, khiến mỗi bước đi của người lính đều phải cẩn trọng.

Có những lúc lương thực thiếu thốn, bữa ăn chỉ vỏn vẹn nắm cơm khô, nhưng ông và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ.

Một lần, tôi hỏi ông: “Ông ơi, lúc đó cực như vậy sao ông vẫn chịu được?”.

Ông nhìn tôi, giọng chậm rãi: “Cực thì ai cũng cực, nhưng bỏ thì không ai nghĩ tới.”

Không chỉ đối mặt với gian khổ về vật chất, người lính còn phải vượt qua nỗi nhớ nhà da diết. Những đêm dài giữa rừng sâu, nghe tiếng côn trùng hòa cùng gió núi, ông nhớ về quê hương, nhớ cha mẹ, nhớ mái nhà nhỏ. Nhưng tất cả những cảm xúc ấy đều được ông giấu kín, nhường chỗ cho trách nhiệm của người lính quân tình nguyện Việt Nam.

Ngoài nhiệm vụ bảo vệ an ninh, ông và đồng đội còn giúp đỡ chính quyền và nhân dân Lào ổn định cuộc sống. Họ giúp dân giữ bản, sửa đường, dựng nhà, chia sẻ từng hạt gạo, từng ngụm nước. Chính từ những việc làm giản dị ấy, tình đoàn kết hữu nghị giữa bộ đội Việt Nam và nhân dân Lào ngày càng gắn bó. Với ông tôi, đó không chỉ là nhiệm vụ quốc tế, mà còn là tình người sâu nặng.

Hoàn thành nhiệm vụ, ông trở về quê hương, tiếp tục sống cuộc đời giản dị như bao người khác. Dù đã trải qua chiến tranh và gian khổ, ông chưa bao giờ kể công hay nhắc nhiều về những hy sinh của mình. Năm 2001, ông được Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam trao tặng Huân chương Chiến công hạng Ba. Đó là sự ghi nhận cho những năm tháng cống hiến thầm lặng của ông nơi đất bạn Lào.

Đến năm 2024, nhân dịp kỷ niệm 35 năm ngày thành lập Hội Cựu chiến binh Việt Nam, gia đình ông vinh dự nhận được bức tranh kỷ niệm với dòng chữ:

“Vợ chồng nghĩa nặng tình sâu

Thương nhau đến lúc bạc đầu còn thương.”

Bức tranh không chỉ nói về hạnh phúc gia đình, mà còn là lời tri ân dành cho một thế hệ đã sống trọn nghĩa, trọn tình với đất nước và với nhau.

Câu chuyện thời hoa lửa của ông tôi không có những chiến công lẫy lừng, nhưng lại là minh chứng cho sự hy sinh bền bỉ, âm thầm của người lính. Qua câu chuyện ấy, tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi trẻ của biết bao con người. Đó là bài học quý giá để thế hệ trẻ chúng tôi biết trân trọng hiện tại, sống có trách nhiệm hơn với gia đình, với xã hội và với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH QUÂN | Câu chuyện thời hoa lửa