NGƯỜI LÍNH QUÂN Y ĐI QUA NHỮNG CHẶNG ĐƯỜNG BIÊN GIỚI
Từ giảng đường quân y đến những chiến trường xa xôi, ông Nguyễn Hữu Nghị đã dành những năm tháng tuổi trẻ để phục vụ quân đội. Với nhiệm vụ quân y và công tác hậu cần, ông đã đi qua chiến trường miền Nam, biên giới Tây Nam và biên giới phía Bắc, góp phần chăm sóc đồng đội và bảo đảm sức mạnh cho đơn vị.
Sinh năm 1950, quê tại Quảng Châu, Sầm Sơn, Thanh Hóa, ông Nguyễn Hữu Nghị nhập ngũ năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vẫn đang diễn ra quyết liệt.
Rời quê hương, ông bước vào môi trường quân đội và theo học, công tác tại Học viện Quân y. Từ đây, hành trình của ông gắn với một nhiệm vụ đặc biệt: quân y và công tác hậu cần.
Nếu người lính chiến đấu trực tiếp đối diện với bom đạn, thì người quân y đứng phía sau để chăm sóc, cứu chữa những người bị thương và bảo đảm sức khỏe cho bộ đội.
Đó là một nhiệm vụ đòi hỏi chuyên môn, sự bình tĩnh và hơn hết là tinh thần trách nhiệm.
Từ Học viện Quân y đến chiến trường
Sau thời gian học tập và rèn luyện, ông Nguyễn Hữu Nghị được điều động vào miền Nam.
Từ một môi trường học tập, công tác tương đối ổn định, ông bước vào thực tế chiến trường.
Đối với người quân y, chiến trường đặt ra những yêu cầu rất khác.
Không chỉ cần kiến thức chuyên môn, người thầy thuốc quân đội còn phải biết thích nghi với điều kiện thiếu thốn, làm việc trong hoàn cảnh căng thẳng và sẵn sàng chăm sóc thương bệnh binh bất cứ lúc nào.
Có những lúc người quân y phải chạy đua với thời gian.
Một người bị thương cần được sơ cứu.
Một thương binh cần được chuyển đến tuyến điều trị cao hơn.
Một đơn vị cần được bảo đảm thuốc men và các điều kiện y tế.
Phía sau mỗi nhiệm vụ ấy là sự sống của người lính.
Vì thế, với người quân y, hoàn thành nhiệm vụ cũng đồng nghĩa với việc giữ lại cơ hội sống và khả năng trở về cho đồng đội.
Những năm tháng ở biên giới Tây Nam
Sau chiến trường miền Nam, ông tiếp tục tham gia nhiệm vụ tại biên giới Tây Nam, hoạt động ở khu vực liên quan đến Lào và Campuchia.
Đây là một chặng đường mới trong cuộc đời quân ngũ.
Người lính phải rời xa quê hương, hoạt động tại những địa bàn có điều kiện địa hình, khí hậu và sinh hoạt khó khăn.
Với người làm quân y và hậu cần, những thử thách càng đặc biệt.
Bảo đảm sức khỏe cho bộ đội trong điều kiện xa hậu phương đòi hỏi sự chủ động và khả năng xử lý nhiều tình huống.
Không phải lúc nào cũng có đầy đủ thuốc men hay điều kiện như ở các cơ sở y tế trong hậu phương.
Người quân y phải dựa vào kiến thức, kinh nghiệm và tinh thần trách nhiệm để hoàn thành công việc.
Còn người làm hậu cần phải tính toán, tổ chức và bảo đảm những nhu yếu phẩm cần thiết cho đơn vị.
Một bên chăm sóc con người, một bên bảo đảm điều kiện để con người có thể thực hiện nhiệm vụ.
Hai công việc tưởng như khác nhau nhưng cùng hướng đến một mục tiêu: bảo đảm sức mạnh chiến đấu của đơn vị.
Tiếp tục đến biên giới phía Bắc
Sau những năm tháng ở phía Nam, ông Nguyễn Hữu Nghị tiếp tục thực hiện nhiệm vụ tại biên giới Trung Quốc.
Hành trình của người lính vì thế trải dài từ Nam ra Bắc.
Từ chiến trường miền Nam đến biên giới Tây Nam, rồi tiếp tục đến biên giới phía Bắc.
Mỗi nơi lại là một thử thách.
Nhưng ở đâu, nhiệm vụ của người lính cũng giống nhau ở một điểm:
Đặt trách nhiệm với Tổ quốc và đồng đội lên trên lợi ích cá nhân.
Trong những năm tháng tại biên giới phía Bắc, công việc quân y và hậu cần tiếp tục đòi hỏi sự tận tâm.
Người lính phải duy trì sức khỏe, bảo đảm quân số và chuẩn bị tốt những điều kiện cần thiết để đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.
Với ông, những vùng đất ấy không chỉ là nơi công tác.
Đó còn là nơi lưu giữ một phần tuổi trẻ.
Những người đứng phía sau người lính
Chiến tranh thường được nhớ đến bằng những trận đánh.
Nhưng phía sau một trận đánh luôn có rất nhiều con người.
Có người trực tiếp chiến đấu.
Có người thông tin liên lạc.
Có người vận tải.
Có người làm hậu cần.
Và có những người quân y luôn sẵn sàng cứu chữa thương binh.
Ông Nguyễn Hữu Nghị thuộc về những người đứng phía sau ấy.
Công việc của ông không phải lúc nào cũng được nhìn thấy.
Nhưng mỗi khi một người lính bị thương cần được chăm sóc, mỗi khi đơn vị cần thuốc men, vật tư hay các điều kiện bảo đảm, những người quân y và hậu cần lại phải có mặt.
Đó là một công việc thầm lặng.
Nhưng trong chiến tranh, sự thầm lặng ấy lại góp phần giữ cho cả đơn vị có thể tiếp tục tiến về phía trước.
Mười sáu năm gắn bó với quân đội
Ông Nguyễn Hữu Nghị nhập ngũ năm 1971 và xuất ngũ năm 1987.
Mười sáu năm trong quân ngũ là một quãng thời gian dài của cuộc đời.
Ông nhập ngũ khi cuộc kháng chiến chống Mỹ còn đang diễn ra, sau đó tiếp tục tham gia các nhiệm vụ tại biên giới Tây Nam và biên giới phía Bắc.
Trong hành trình ấy, ông đã đi qua nhiều địa bàn và nhiều giai đoạn lịch sử.
Từ Học viện Quân y, ông vào miền Nam.
Từ miền Nam, ông đến khu vực biên giới Tây Nam, Lào và Campuchia.
Sau đó, ông tiếp tục công tác tại biên giới Trung Quốc.
Mỗi nơi là một dấu mốc trong hành trình quân ngũ.
Mỗi nơi để lại những ký ức về công việc, về đồng đội và về những năm tháng xa gia đình.
Ngày trở về
Năm 1987, ông Nguyễn Hữu Nghị xuất ngũ.
Sau mười sáu năm khoác áo lính, người con quê Quảng Châu, Sầm Sơn trở về với cuộc sống đời thường.
Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng ký ức về quân đội vẫn ở lại.
Đó là ký ức về Học viện Quân y.
Là những ngày tháng trong miền Nam.
Là những chặng đường ở biên giới Tây Nam.
Là những năm tháng tại biên giới phía Bắc.
Và trên tất cả là ký ức về những người đồng đội mà ông từng chăm sóc, từng cùng làm nhiệm vụ và cùng vượt qua những khó khăn.
Một đời quân y và hậu cần
Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Hữu Nghị là câu chuyện về một người lính không trực tiếp cầm súng trong mọi thời điểm, nhưng đã góp sức vào cuộc chiến bằng chuyên môn quân y và công tác hậu cần.
Ông đã đi qua những vùng đất trải dài từ Nam ra Bắc.
Miền Nam.
Biên giới Tây Nam.
Lào, Campuchia.
Biên giới Trung Quốc.
Trên mỗi chặng đường, ông thực hiện phần việc của mình: chăm sóc sức khỏe cho bộ đội và bảo đảm những điều kiện cần thiết cho đơn vị.
Mười sáu năm trong quân ngũ, từ 1971 đến 1987, là mười sáu năm mà tuổi trẻ của ông gắn với quân đội.
Ngày hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện ấy nhắc chúng ta rằng để một người lính có thể đứng vững nơi tuyến đầu, phía sau họ luôn có những con người âm thầm.
Có những người giữ súng. Có những người giữ thông tin. Có những người giữ hậu cần. Và có những người giữ gìn sức khỏe, sự sống của đồng đội.
Ông Nguyễn Hữu Nghị là một trong những người như thế.
Một người con Quảng Châu, Sầm Sơn đã dành mười sáu năm tuổi trẻ cho màu áo lính, đi qua nhiều chiến trường và biên giới, để lại phía sau một hành trình bình dị nhưng đáng trân trọng của người quân y và người cán bộ hậu cần.



