Người lính quân y giữa chiến trường biên giới năm 1984 ác liệt
Trong môi trường quân đội, người thanh niên dân tộc Mông được rèn luyện về kỷ luật, ý chí và tinh thần đồng đội. Sau quá trình huấn luyện, ông được phân công vào đơn vị quân y.
Có những người lính không trực tiếp cầm súng ở tuyến đầu nhưng vẫn bước vào nơi hiểm nguy để giành giật sự sống cho đồng đội. Họ là những chiến sĩ quân y – những người âm thầm có mặt nơi trận địa, giữa tiếng pháo và khói lửa, mang theo thuốc men, băng gạc và một niềm tin giản dị: còn thương binh là còn phải cứu chữa.
Trong số những người lính ấy có CCB Giàng Sao Phử, dân tộc Mông, sinh năm 1954, quê Bắc Hà, tỉnh Lào Cai. Năm 1984, ông tham gia chiến đấu, làm nhiệm vụ tại chiến trường biên giới phía Bắc, thuộc đơn vị quân y.
Họ và tên: Giàng Sao Phử
Dân tộc: Mông
Năm sinh: 1954
Quê quán: Bắc Hà, tỉnh Lào Cai
Mặt trận: Biên giới phía Bắc, năm 1984
Đơn vị: Quân y, Quân đội nhân dân Việt Nam
Nhiệm vụ: Sơ cứu, cấp cứu, chăm sóc và vận chuyển thương binh, phục vụ công tác quân y tại chiến trường.
Từ bản làng Bắc Hà đến màu áo quân y
Sinh ra và lớn lên ở vùng cao Bắc Hà, Giàng Sao Phử trưởng thành trong cuộc sống còn nhiều khó khăn. Khi Tổ quốc cần, ông lên đường nhập ngũ.
Trong môi trường quân đội, người thanh niên dân tộc Mông được rèn luyện về kỷ luật, ý chí và tinh thần đồng đội. Sau quá trình huấn luyện, ông được phân công vào đơn vị quân y.
Công việc của người lính quân y có một đặc thù rất riêng. Họ phải biết chăm sóc thương binh, sơ cứu vết thương, cầm máu, băng bó và phối hợp đưa người bị thương về tuyến sau.
Nhưng ở chiến trường, quân y không phải lúc nào cũng được đứng ở nơi an toàn.
Khi tiếng súng vang lên, họ phải sẵn sàng đi đến nơi có thương binh.
Năm 1984 – ký ức giữa núi rừng biên giới
Năm 1984, chiến sự tại biên giới phía Bắc diễn ra rất ác liệt, đặc biệt tại mặt trận Vị Xuyên – Hà Giang.
Giữa những dãy núi đá hiểm trở, những trận pháo kích liên tục khiến công tác cứu chữa thương binh gặp vô vàn khó khăn.
Có những lúc tiếng pháo vẫn còn vang, người lính quân y đã phải tiếp cận thương binh.
Có khi một người vừa được đưa về, người khác lại tiếp tục được chuyển đến.
Những người lính quân y gần như không có thời gian nghỉ ngơi.
Giàng Sao Phử cùng đồng đội vừa phải bảo đảm thuốc men, dụng cụ cứu chữa, vừa phải sẵn sàng ứng phó với những tình huống bất ngờ của chiến trường.
“Còn thương binh là còn phải cứu”
Trong chiến tranh, mỗi thương binh là một câu chuyện.
Có người bị thương nhưng vẫn tỉnh táo, vẫn hỏi thăm đồng đội.
Có người đau đớn nhưng vẫn cố gắng chịu đựng để nhường sự chăm sóc cho người khác.
Có những trường hợp rất nặng, người lính quân y phải làm tất cả những gì có thể để giữ lại sự sống.
Đối với Giàng Sao Phử, những giây phút ấy là những ký ức khó quên.
Người lính quân y không được phép hoảng sợ. Trong tiếng pháo, họ phải giữ bình tĩnh; trước những vết thương nặng, họ phải tập trung; khi đồng đội gọi, họ phải có mặt.
Đó là trách nhiệm, nhưng cũng là tình thương đối với đồng chí, đồng đội.
Người lính Mông giữa những người lính
Giàng Sao Phử là người dân tộc Mông quê Bắc Hà.
Từ bản làng vùng cao đến chiến trường, ông mang theo nghị lực và bản lĩnh của người con núi rừng.
Ở chiến trường, ông cùng đồng đội đến từ nhiều miền quê, nhiều dân tộc khác nhau sống và chiến đấu bên nhau.
Trong hoàn cảnh sinh tử, không còn sự khác biệt về quê quán hay dân tộc. Tất cả đều là đồng chí, là anh em, cùng chung màu áo lính và cùng chung nhiệm vụ.
Chính sự đoàn kết ấy đã tạo nên sức mạnh để những người lính vượt qua những ngày tháng khốc liệt.
Những người đồng đội không trở về
Điều khiến người lính quân y nhớ nhất sau chiến tranh không chỉ là những ca cấp cứu mà còn là những gương mặt đồng đội.
Có những người được cứu sống và tiếp tục trở về.
Có những người mang thương tật suốt đời.
Nhưng cũng có những người dù đã được đồng đội tận tình cứu chữa vẫn không thể trở về.
Những khoảnh khắc ấy để lại trong lòng người lính quân y một nỗi nhớ khó nguôi.
Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi khi nhắc lại những cái tên cũ, ký ức về chiến trường lại trở về.
Trở về với quê hương Bắc Hà
Sau những năm tháng làm nhiệm vụ, Giàng Sao Phử trở về quê hương.
Từ người lính quân y giữa chiến trường, ông trở lại cuộc sống bình dị của người dân vùng cao.
Chiến tranh đã lùi xa, những tiếng pháo năm xưa chỉ còn trong ký ức. Nhưng những người đồng đội và những năm tháng làm nhiệm vụ vẫn luôn là một phần quan trọng trong cuộc đời ông.
Với người lính năm xưa, được trở về quê hương, được nhìn thấy gia đình, bản làng bình yên chính là một niềm hạnh phúc lớn lao.
Một thời hoa lửa không thể nào quên
Hôm nay, CCB Giàng Sao Phử, người dân tộc Mông quê Bắc Hà, đã ở tuổi cao.
Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa hơn bốn mươi năm, nhưng ký ức về chiến trường biên giới năm 1984 vẫn còn đó.
Câu chuyện của ông không phải câu chuyện về những chiến công vang dội. Đó là câu chuyện về một người lính quân y âm thầm cứu chữa đồng đội giữa mưa bom, bão đạn.
Đó là câu chuyện về lòng nhân ái, tinh thần trách nhiệm và tình đồng chí được thử thách trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.
Người lính quân y có thể không đứng ở tuyến đầu với khẩu súng trên tay, nhưng họ luôn sẵn sàng bước vào nơi nguy hiểm nhất để cứu đồng đội.
Câu chuyện của CCB Giàng Sao Phử cũng là câu chuyện về sự đoàn kết của các dân tộc Việt Nam trong những năm tháng bảo vệ biên cương.
Từ bản làng Bắc Hà đến chiến trường biên giới, người lính Mông năm xưa đã dành tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những bàn tay từng cứu chữa đồng đội, những gương mặt đã gặp trong chiến trường và những người đã nằm lại nơi biên giới sẽ mãi là một phần ký ức thiêng liêng của một thời hoa lửa.



