Người lính quân y giữa chiến trường Khe Sanh
Tháng 12/1966, khi mới 19 tuổi, Trần Văn Minh, quê Duy Tiên, Hà Nam, viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Khi ấy ông chỉ nặng khoảng 39 kg nhưng quyết tâm của người thanh niên thì rất lớn.
Sau ba tháng huấn luyện, ông được biên chế vào Đại đội 3, Tiểu đoàn 25 thuộc Sư đoàn 304 và làm công tác quân y. Nhiệm vụ của người lính quân y là đi cùng đơn vị, chăm sóc và cứu chữa thương binh ngay giữa chiến trường.
Ông đã trải qua nhiều địa bàn ác liệt như Khe Sanh, Đường 9 – Nam Lào, Tà Cơn, Lao Bảo và nhiều khu vực khác ở Quảng Trị.
Ký ức đặc biệt nhất của ông gắn với Khe Sanh năm 1968. Đêm 20/1/1968, pháo binh của Sư đoàn bất ngờ khai hỏa vào nhiều mục tiêu quan trọng của địch. Sau đó, các đơn vị bộ binh tiến công, trong đó có lực lượng của Sư đoàn 304.
Trong chiến đấu, người lính quân y phải đối mặt với một thử thách đặc biệt: cứu người trong điều kiện bom đạn liên tục. Không có bệnh viện đầy đủ, không có những phương tiện hiện đại, họ phải tận dụng mọi thứ có thể để giữ lại sự sống cho đồng đội.
Có những thương binh được cứu sống, nhưng cũng có người không thể qua khỏi. Mỗi trường hợp như vậy đều để lại trong người quân y một ký ức sâu sắc.
Sau chiến tranh, Trần Văn Minh trở về cuộc sống đời thường. Nhưng những năm tháng làm quân y trên chiến trường vẫn là phần ký ức không thể tách khỏi cuộc đời ông.
Câu chuyện của ông giúp thế hệ trẻ hiểu rằng chiến thắng được làm nên không chỉ bởi những người trực tiếp cầm súng mà còn bởi những người âm thầm cứu chữa, chăm sóc thương binh và giữ lại sự sống cho đồng đội.



