Người Lính Quân Y Giữa Núi Đá Vị Xuyên
Trong căn nhà nhỏ nơi miền quê yên bình, ông Nguyễn Đình Phú vẫn cẩn thận giữ chiếc túi quân y bạc màu đã theo ông suốt những năm tháng chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên. Với người cựu chiến binh ấy, đó không chỉ là kỷ vật chiến tranh mà còn là ký ức về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương.
Năm 1981, ông Phú lên đường nhập ngũ khi vừa ngoài hai mươi tuổi. Sau thời gian đào tạo quân y, ông được điều động lên Hà Giang làm nhiệm vụ cứu chữa thương binh tại mặt trận Vị Xuyên.
Ông kể rằng chiến trường nơi đây vô cùng ác liệt. Các cao điểm ngày đêm chìm trong tiếng pháo. Bộ đội phải sống trong hầm đá, thiếu thốn đủ bề từ nước uống, thuốc men đến lương thực.
“Người lính quân y chúng tôi luôn phải chuẩn bị tinh thần lao ra trận địa bất cứ lúc nào để cứu thương binh,” ông Phú nhớ lại.
Mùa hè năm 1985, chiến sự tại khu vực cao điểm 772 diễn ra căng thẳng. Một buổi tối, pháo địch bất ngờ bắn dồn dập xuống trận địa khiến nhiều chiến sĩ bị thương.
Nhận được tin báo có thương binh mắc kẹt gần tuyến đầu, ông Phú cùng tổ quân y lập tức mang cáng và túi cứu thương lao lên sườn núi.
Con đường đầy bùn đất và đá sắc nhọn, pháo vẫn nổ liên tục xung quanh. Khi tới nơi, ông thấy chiến sĩ trẻ Lê Văn Hậu bị mảnh pháo găm vào ngực, máu thấm đỏ cả áo lính.
Trong ánh đèn pin leo lét giữa hốc đá, ông Phú khẩn trương sơ cứu cho đồng đội rồi cùng anh em thay nhau cáng Hậu xuống tuyến sau.
Ông nghẹn ngào kể:
“Hậu đau lắm nhưng vẫn hỏi đơn vị còn giữ được chốt không. Người lính khi ấy luôn nghĩ cho đồng đội trước bản thân mình.”
Suốt quãng đường gần năm cây số, cả tổ quân y vừa đi vừa tránh pháo kích. Nhưng do vết thương quá nặng, chiến sĩ Hậu đã hy sinh trước khi tới trạm cứu thương.
Sự ra đi của người đồng đội trẻ khiến ông Phú ám ảnh suốt nhiều năm sau chiến tranh. Ông nói rằng ở Vị Xuyên, điều đau lòng nhất là nhiều chiến sĩ còn rất trẻ, chưa kịp trở về thăm gia đình đã mãi mãi nằm lại nơi biên giới.
Những năm tháng chiến đấu nơi đây cũng giúp ông hiểu sâu sắc giá trị của tình đồng chí. Giữa bom đạn và cái chết cận kề, những người lính luôn yêu thương, đùm bọc nhau như anh em ruột thịt.
Năm 1987, ông Nguyễn Đình Phú xuất ngũ trở về quê hương với nhiều ký ức không thể nào quên. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi lần nhớ về Vị Xuyên, đôi mắt người cựu chiến binh vẫn trĩu nặng nỗi niềm.
Giờ đây, ông thường kể lại những câu chuyện chiến trường cho con cháu và thanh niên địa phương nghe để nhắc nhở về giá trị của hòa bình.
Ông chậm rãi nói:
“Những người lính Vị Xuyên đã lấy máu xương để giữ bình yên cho đất nước. Thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh ấy.”



