Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH QUÂN Y GIỮA THÀNH CỔ – TỪ QUẢNG TRỊ ĐẾN BIÊN GIỚI PHÍA BẮC

Trong chiến tranh, có những người lính cầm súng trực tiếp chiến đấu nơi tuyến đầu. Nhưng cũng có những người khoác trên mình màu áo quân y, mang theo thuốc men và trách nhiệm giữ lại sự sống cho đồng đội giữa những thời khắc khốc liệt nhất. Cựu chiến binh Lê Văn Sinh, người con của Tổ dân phố Kiều Đại, phường Sầm Sơn, là một người lính như thế. Sinh năm 1950, ông nhập ngũ vào tháng 12 năm 1970, thuộc Trung đoàn 48, Sư đoàn 320. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị, đặc biệt là Chiến dịch Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục phục vụ quân đội, tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc và đảm nhiệm công tác quân y, cán bộ chính trị của Đại đội. Đến năm 2002, ông mới xuất ngũ. Gần 32 năm trong màu áo lính là một hành trình dài, đi qua cả chiến tranh và hòa bình.

Thanh Hóa27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ Kiều Đại lên đường năm 1970

Ông Lê Văn Sinh sinh năm 1950, quê tại TDP Kiều Đại, phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa.

Tháng 12 năm 1970, khi đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, ông lên đường nhập ngũ.

Tuổi trẻ của ông gắn với một thời kỳ mà hàng triệu người Việt Nam phải sống trong hoàn cảnh chiến tranh.

Những thanh niên từ những làng quê như Kiều Đại lần lượt rời gia đình để khoác lên mình màu xanh áo lính.

Ông cũng bắt đầu hành trình của mình như thế.


Trung đoàn 48 – Sư đoàn 320

Sau khi nhập ngũ, ông Lê Văn Sinh thuộc Trung đoàn 48, Sư đoàn 320.

Đây là đơn vị gắn với nhiều chiến trường quan trọng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Trong quân đội, mỗi người lính đảm nhiệm một vị trí khác nhau.

Có người trực tiếp chiến đấu.

Có người làm thông tin.

Có người làm hậu cần.

Có người vận tải.

Và có những người làm quân y.

Ông Sinh thuộc về những người lính quân y.


Quân y – nhiệm vụ phía sau tiếng súng

Nếu người lính chiến đấu có nhiệm vụ đối mặt với kẻ thù thì người lính quân y phải đối mặt với một cuộc chiến khác:

giành lại sự sống cho đồng đội.

Trên chiến trường, thương binh có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Người quân y phải nhanh chóng tiếp cận.

Phải sơ cứu.

Phải xử lý vết thương.

Phải đưa thương binh về nơi an toàn.

Và trong nhiều trường hợp, từng phút đều có thể quyết định sự sống còn.

Bởi vậy, người quân y cũng phải có bản lĩnh của một người lính.

Họ không thể chỉ đứng ở nơi an toàn.

Khi chiến đấu diễn ra, họ phải đi cùng đơn vị.

Khi đồng đội bị thương, họ phải tiến lên.


Quảng Trị năm 1972

Năm 1972, ông Lê Văn Sinh có mặt tại chiến trường Quảng Trị, tham gia chiến dịch tại Thành cổ Quảng Trị.

Đó là một trong những chiến trường khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Mùa hè năm 1972, cuộc chiến tại Quảng Trị diễn ra vô cùng ác liệt.

Với người lính quân y, chiến trường ấy đặt ra những thử thách đặc biệt.

Thương binh cần được cứu chữa.

Nhưng chính người cứu chữa cũng có thể trở thành mục tiêu của bom đạn.


Thành cổ – nơi sự sống được giành giật từng phút

Trong ký ức của những người từng chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị, đó là những tháng ngày vô cùng gian khổ.

Đối với ông Lê Văn Sinh, Thành cổ còn là nơi ông thực hiện nhiệm vụ quân y.

Ở đó, giữa tiếng súng và bom đạn, người quân y phải luôn sẵn sàng.

Một người đồng đội bị thương.

Một tiếng gọi.

Một cáng thương.

Một cuộc sơ cứu vội vàng.

Rồi lại tiếp tục nhiệm vụ.

Có những người được cứu sống.

Nhưng cũng có những người không thể trở về.

Và người quân y là một trong những người phải chứng kiến những khoảnh khắc ấy nhiều nhất.


Đằng sau mỗi thương binh là một câu chuyện

Một người lính bị thương không chỉ là một con số.

Đó là một con người.

Là một người con.

Một người chồng.

Một người cha.

Một người đồng đội.

Vì vậy, với người quân y, mỗi lần cứu chữa cũng mang theo một trách nhiệm rất lớn.

Không chỉ là xử lý một vết thương.

Mà là cố gắng đưa một người trở về với đồng đội.

Về với gia đình.

Về với quê hương.

Có lẽ vì thế mà những người lính quân y thường mang theo những ký ức rất đặc biệt về chiến trường.


Từ chiến trường đến công tác chính trị

Trong quá trình công tác, ông Lê Văn Sinh không chỉ làm nhiệm vụ quân y mà còn đảm nhiệm vị trí cán bộ chính trị của Đại đội.

Đó là một bước trưởng thành đáng kể.

Bởi cán bộ chính trị không chỉ cần hiểu công tác chuyên môn.

Họ còn phải hiểu bộ đội.

Phải nắm tư tưởng chiến sĩ.

Phải xây dựng tinh thần đoàn kết.

Phải động viên cán bộ, chiến sĩ hoàn thành nhiệm vụ.

Đặc biệt trong chiến tranh, tinh thần của người lính có ý nghĩa vô cùng quan trọng.

Một đơn vị có thể vượt qua khó khăn không chỉ nhờ vũ khí, mà còn nhờ ý chí và sự đoàn kết.


Sau ngày đất nước thống nhất

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Đất nước thống nhất.

Nhưng ông Lê Văn Sinh vẫn tiếp tục ở lại quân đội.

Người lính năm xưa từ chiến trường Quảng Trị bước sang một nhiệm vụ mới: bảo vệ biên giới phía Bắc.

Đất nước bước vào một giai đoạn mới với những thách thức mới.

Và những người lính tiếp tục thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.


Từ Quảng Trị đến biên giới phía Bắc

Nếu Quảng Trị gắn với cuộc kháng chiến chống Mỹ thì biên giới phía Bắc lại là một chương khác trong cuộc đời quân ngũ của ông.

Hai chiến trường.

Hai thời kỳ lịch sử.

Nhưng cùng chung một nhiệm vụ:

bảo vệ Tổ quốc.

Người lính từng trải qua Thành cổ Quảng Trị tiếp tục mang kinh nghiệm của chiến tranh vào một nhiệm vụ mới.

Vẫn là kỷ luật.

Vẫn là tinh thần đồng đội.

Vẫn là sự sẵn sàng khi Tổ quốc cần.


Gần 32 năm trong quân đội

Từ tháng 12 năm 1970 đến năm 2002, ông Lê Văn Sinh có gần 32 năm phục vụ trong quân đội.

Đó là một chặng đường rất dài.

Ông nhập ngũ khi còn trẻ.

Trải qua chiến tranh.

Tham gia Thành cổ Quảng Trị.

Tiếp tục bảo vệ biên giới phía Bắc.

Đảm nhiệm công tác quân y.

Rồi trở thành cán bộ chính trị của Đại đội.

Trong hơn ba thập kỷ ấy, cuộc đời ông gần như song hành với những chặng đường quan trọng của đất nước.


Những người đồng đội ở lại trong ký ức

Người lính có thể rời quân ngũ.

Nhưng ký ức về đồng đội rất khó rời khỏi tâm trí.

Đặc biệt với người từng làm quân y.

Bởi ông từng chứng kiến những người đồng đội bị thương.

Từng chăm sóc họ.

Từng cùng họ vượt qua những ngày tháng gian khổ.

Và cũng có thể từng chứng kiến những người không thể trở về.

Nhiều năm sau chiến tranh, những ký ức ấy vẫn có thể trở lại trong những khoảnh khắc rất bình thường.

Một địa danh.

Một câu chuyện.

Một cái tên.

Hay chỉ đơn giản là một ngày tháng nào đó trong ký ức.


Kiều Đại – nơi trở về

Năm 2002, sau gần 32 năm phục vụ, ông Lê Văn Sinh xuất ngũ.

Ông trở về quê hương Kiều Đại, Sầm Sơn.

Nơi ông từng rời đi khi còn là một người thanh niên.

Nhưng lần trở về này, ông mang theo một hành trang hoàn toàn khác.

Đó là những năm tháng quân ngũ.

Những ký ức về Quảng Trị.

Những ngày ở Thành cổ.

Những năm tháng bảo vệ biên giới phía Bắc.

Và những người đồng đội mà ông đã từng sát cánh.


Người quân y giữa hai chiến trường

Có lẽ điểm đặc biệt nhất trong câu chuyện của ông Lê Văn Sinh là hành trình đi qua hai giai đoạn lịch sử.

Ông từng có mặt tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972 trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Sau đó tiếp tục tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc.

Ở cả hai nơi, ông đều mang theo bản lĩnh của người lính.

Nhưng với tư cách người quân y, ông còn mang theo một nhiệm vụ đặc biệt:

bảo vệ sự sống của đồng đội.


Một đời người – hai chiến trường – một lời thề

Nhìn lại hành trình của cựu chiến binh Lê Văn Sinh, có thể thấy những dấu mốc nối tiếp nhau:

1970 – từ Kiều Đại lên đường nhập ngũ.

1972 – chiến trường Quảng Trị, Thành cổ.

Sau năm 1975 – tiếp tục phục vụ quân đội.

Bảo vệ biên giới phía Bắc – một chương mới trong cuộc đời người lính.

2002 – hoàn thành gần 32 năm quân ngũ và trở về quê hương.

Những con số ấy chỉ là những mốc thời gian.

Đằng sau chúng là cả một đời người.

Một tuổi trẻ dành cho quân đội.

Một phần đời gắn với chiến trường.

Một phần đời tiếp tục phục vụ trong hòa bình.

Và trên hành trình ấy, ông đã đi từ người lính quân y đến cán bộ chính trị của Đại đội.

Có những người lính chiến đấu để giữ từng tấc đất. Có những người lính làm nhiệm vụ cứu chữa những người đang chiến đấu trên tấc đất ấy.

Ông Lê Văn Sinh là một trong những người như vậy.

Ông không chỉ mang trên mình màu áo của người lính.

Ông còn mang theo trách nhiệm của người quân y, người luôn cố gắng giành lại sự sống cho đồng đội giữa những thời khắc khốc liệt nhất.

Từ Kiều Đại đến Thành cổ Quảng Trị, rồi từ Quảng Trị đến biên giới phía Bắc, hành trình gần 32 năm của ông là một phần ký ức sống động về một thế hệ quân nhân đã đi qua chiến tranh và tiếp tục cống hiến trong những năm tháng hòa bình.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người từng đi qua chiến tranh vẫn còn đó để kể lại câu chuyện của một thế hệ.

Và câu chuyện của người cựu chiến binh Lê Văn Sinh nhắc chúng ta rằng:

Đằng sau mỗi trận chiến không chỉ có những người cầm súng, mà còn có những người âm thầm giữ lại sự sống, giữ vững tinh thần và giữ cho đồng đội có thể tiếp tục bước về phía trước.

Đó cũng chính là một phần giá trị của người lính.

Sống có trách nhiệm – chiến đấu khi Tổ quốc cần – và cống hiến cho đến ngày hoàn thành nhiệm vụ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn