Cựu chiến binh

Người lính quân y không rời thương binh

Câu chuyện ca ngợi tinh thần trách nhiệm, lòng nhân ái và sự hy sinh thầm lặng của những người lính quân y – những người luôn coi việc cứu sống đồng đội là mệnh lệnh cao nhất.

Quảng Trị04/07/2026Nguyễn Hữu Hanh (Xã Tân Lập)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đối với cựu quân y Lưu Văn Trường, ký ức về chiến tranh không chỉ là tiếng bom rơi hay những trận đánh ác liệt, mà còn là hình ảnh những thương binh nằm chờ được cứu giữa rừng sâu.

Năm 1972, ông là một quân y trẻ, làm việc tại một trạm phẫu thuật dã chiến. Bệnh xá chỉ được dựng bằng tre, nứa và lá rừng. Dụng cụ y tế rất thiếu thốn, thuốc men không đủ, nhiều ca mổ phải thực hiện dưới ánh đèn dầu hoặc đèn pin được đồng đội che kín để tránh máy bay phát hiện.

Một đêm, sau một trận đánh lớn, hàng chục thương binh được đưa về cùng lúc. Tiếng rên đau xen lẫn tiếng cáng tre đặt xuống nền đất khiến cả khu rừng trở nên nặng trĩu.

Giữa lúc các y bác sĩ đang khẩn trương cấp cứu, máy bay đối phương bất ngờ quần thảo trên đầu. Bom bắt đầu nổ rất gần khu vực bệnh xá.

Một số người đề nghị nhanh chóng sơ tán.

Ông Lưu Văn Trường nhớ lại rằng lúc ấy, nhiều thương binh đang được truyền dịch hoặc đang mổ dang dở. Nếu bỏ đi, họ gần như không còn cơ hội sống.

Ông và các đồng đội quyết định ở lại.

Bom tiếp tục dội xuống, đất đá rung chuyển, nhiều tấm lá ngụy trang bị xé toạc. Mỗi lần bom nổ, các bác sĩ lại cúi thấp người che cho thương binh rồi tiếp tục ca mổ.

Sau nhiều giờ căng thẳng, phần lớn thương binh đã được cứu sống.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại đêm hôm ấy, ông Trường chỉ nói giản dị:

"Người lính có nhiệm vụ chiến đấu. Người quân y có nhiệm vụ giữ sự sống. Chúng tôi không thể bỏ thương binh để chạy lấy mình."

Điều khiến ông xúc động nhất không phải là những tấm huân chương, mà là nhiều năm sau chiến tranh, những thương binh năm ấy tìm đến thăm ông.

Có người chống nạng.

Có người mang trên mình nhiều vết thương.

Có người dắt theo con cháu để giới thiệu:

"Đây là bác đã cứu mạng bố ngày ấy."

Mỗi lần gặp lại, họ ôm chầm lấy nhau như những người thân trong gia đình.

Ông Lưu Văn Trường luôn nói rằng, trong chiến tranh, sự sống của một người lính không chỉ nhờ lòng dũng cảm của chính họ, mà còn nhờ sự hy sinh thầm lặng của những người làm công tác quân y phía sau chiến tuyến.

Đến nay, dù tuổi đã cao, ông vẫn thường xuyên tham gia các buổi nói chuyện truyền thống với học sinh và đoàn viên. Ông mong thế hệ trẻ hiểu rằng chiến tranh không chỉ có tiếng súng, mà còn có những con người âm thầm chiến đấu để giành giật sự sống cho đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính quân y không rời thương binh | Câu chuyện thời hoa lửa