Người lính Quân Y Ngày đất nước Hòa bình
Sau năm 1975, bác được điều lên các chốt điều dưỡng. Những người lính từng sống giữa tiếng pháo giờ mới có những phút giây thực sự cảm nhận được niềm vui của ngày hòa bình.

Người lính Quân Y Ngày đất nước Hòa bình
Sau năm 1975, bác được điều lên các chốt điều dưỡng. Những người lính từng sống giữa tiếng pháo giờ mới có những phút giây thực sự cảm nhận được niềm vui của ngày hòa bình.
Bác Vi Văn Thuần một người Quân y dân tộc thái sống ở thôn Đắk Thanh, xã Đắk Sắk nhớ nhất một kỷ niệm: cùng anh em đồng đội vui mừng đất nước được hào bình sau năm 1975.
Không còn những tiếng pháo của chiến trận. Không còn cảnh mỗi người phải căng mình chờ đợi những đợt tấn công. Chỉ còn những người lính ngồi bên nhau, Họ cười, họ nói chuyện, họ ăn cùng nhau.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.

Kỷ Vật của Bác Vi Văn Thuần
Một niềm vui rất bình dị, nhưng có lẽ với những người đã bước qua chiến tranh, đó là một trong những niềm vui lớn nhất cuộc đời.
Đến tháng 10 năm 1977, bác Thuần ra quân. Bác trở về với cuộc sống đời thường, khép lại những năm tháng quân ngũ.
Nhưng khi bác kể, tôi nhận ra rằng có những cuộc chiến dù đã kết thúc từ rất lâu, nhưng vẫn sống mãi trong ký ức của người từng trải qua nó. Những kỷ vật mà Bác giữ lại vẫn được bác sử dụng, là những kỷ vật vô giá, những thế hệ trẻ sẽ chỉ nhìn thấy trên ti vi, trong các bảo tàng. Nhưng đối với bác Thuần những kỷ vật đó đều là những câu chuyện để kể cho con, cháu về biết ơn sự hi sinh của ông cha ta để có được nền độc lập như hôm nay

Kỷ vật quân y của Bác Vi Văn Thuần



