Cựu chiến binh

Người lính quân y tận tụy (1)

Trong ký ức của cựu chiến binh Vy Văn Huỳnh (Sinh năm 1966, nhập ngũ năm 1984, hiện là CCB thôn Tân An xã Hùng An), giữa những ngày chiến trường khốc liệt, có một người luôn xuất hiện khi đồng đội cần nhất. Đó là người lính quân y.

Tuyên Quang02/07/2026Ma Thế Văn (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh Dũng là y tá của đại đội. Chiếc ba lô của anh không có nhiều đạn dược như đồng đội, mà chứa đầy băng gạc, thuốc men, kéo phẫu thuật, ống tiêm và những chai nước truyền ít ỏi. Anh thường nói vui:

"Ba lô của tôi nhẹ hơn khẩu súng, nhưng nhiều khi lại nặng bằng cả hy vọng."

Sau mỗi trận đánh, khi tiếng súng vừa lắng xuống, anh là một trong những người đầu tiên rời hầm. Bất chấp đất đá còn vương khói thuốc súng, anh lần theo tiếng gọi của đồng đội.

"Quân y! Có người bị thương!"

Chỉ cần nghe tiếng gọi ấy, anh lập tức lao đến.

Có người bị mảnh đạn găm vào vai, có người gãy chân vì đá lở, có người kiệt sức sau nhiều ngày bám chốt. Trong điều kiện thiếu thốn đủ bề, anh phải tận dụng từng cuộn băng, từng viên thuốc. Nước sạch hiếm đến mức mỗi ca rửa vết thương đều được tính toán cẩn thận.

Có những đêm, căn hầm cứu thương chật kín người bị thương. Đèn chỉ là một ngọn đèn dầu nhỏ, ánh sáng leo lét. Anh cùng đồng đội làm việc liên tục đến sáng, đôi bàn tay mỏi nhừ nhưng không dám nghỉ.

Một lần, trong lúc đưa thương binh về tuyến sau, đoàn cáng gặp mưa lớn. Con đường núi trở nên trơn trượt. Người chiến sĩ trên cáng sốt cao, mê man gọi tên mẹ.

Anh Dũng cúi xuống nắm chặt tay đồng đội và nói:

"Ráng lên, chúng ta sắp về đến nơi rồi."

Không ai biết câu nói ấy là để động viên người bị thương hay để tiếp thêm nghị lực cho chính mình.

Sau nhiều giờ vượt núi, người thương binh được chuyển đến nơi điều trị an toàn. Khi các bác sĩ tiếp nhận, anh Dũng mới lặng lẽ ngồi xuống bên vệ đường. Đôi giày đã rách, quần áo lấm đầy bùn đất, nhưng trên gương mặt anh là nụ cười nhẹ nhõm.

Nhiều năm sau, trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh, có người chống gậy bước đến ôm lấy anh thật chặt.

"Anh còn nhớ tôi không?"

Anh Dũng nhìn vết sẹo dài trên cánh tay người đàn ông rồi cười:

"Làm sao quên được. Hôm ấy cậu cứ đòi quay lại trận địa ngay sau khi băng bó."

Người cựu chiến binh xúc động nói:

"Nếu không có anh, chắc tôi đã không còn cơ hội trở về gặp gia đình."

Anh Dũng chỉ khẽ lắc đầu:

"Tôi chỉ làm công việc của người lính quân y. Điều quý giá nhất là được nhìn thấy đồng đội sống."

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh người lính quân y vẫn còn nguyên trong ký ức của bao người. Họ không chỉ chữa lành những vết thương trên cơ thể, mà còn mang đến niềm tin và hy vọng giữa những ngày tháng khốc liệt.

Người lính quân y không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm, mà còn bằng đôi bàn tay tận tụy, trái tim nhân hậu và lời hứa giản dị: còn một người cần cứu chữa, họ sẽ còn bước tới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính quân y tận tụy (1) | Câu chuyện thời hoa lửa