Người lính quân y tận tụy giữa lằn ranh sinh tử
Người lính quân y tận tụy giữa lằn ranh sinh tử
Tại vùng quê Đông Hải, nhiều người vẫn nhắc đến cựu chiến binh Nguyễn Văn Được, sinh năm 1952 — người từng làm nhiệm vụ quân y trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Cuộc đời ông là câu chuyện về lòng nhân ái, sự hy sinh thầm lặng và tinh thần tận tụy cứu chữa đồng đội giữa bom đạn chiến trường.
Ông Nguyễn Văn Được sinh ra trong gia đình nông dân nghèo đông con. Từ nhỏ, ông nổi tiếng hiền lành và chăm chỉ. Những năm chiến tranh ác liệt, quê hương liên tục bị bom đạn tàn phá, người dân sống trong cảnh thiếu ăn thiếu mặc. Chính những mất mát ấy đã thôi thúc ông tham gia cách mạng khi còn rất trẻ.
Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm công tác quân y tại đơn vị chiến đấu ở miền Tây Nam Bộ. Công việc của ông là sơ cứu thương binh, chăm sóc bệnh nhân và vận chuyển thuốc men giữa điều kiện chiến trường cực kỳ thiếu thốn.
Những năm ấy, thuốc men vô cùng khan hiếm. Có lúc đơn vị phải dùng lá cây rừng để cầm máu hoặc sắc thuốc chữa sốt rét cho chiến sĩ. Người lính quân y như ông Nguyễn Văn Được vừa là y tá, vừa là người động viên tinh thần cho đồng đội giữa hoàn cảnh gian nan.
Một đêm năm 1974, đơn vị ông bị địch tập kích bất ngờ khi đang đóng quân gần bìa rừng. Tiếng súng nổ dồn dập, nhiều chiến sĩ bị thương nặng được đưa về trạm quân y dã chiến.
Trong ánh đèn dầu leo lét giữa tiếng bom đạn rung chuyển mặt đất, ông Nguyễn Văn Được cùng đồng đội liên tục băng bó, cầm máu và cứu chữa thương binh. Có người mất máu quá nhiều, ông phải dùng chính áo của mình xé thành băng để cứu chữa kịp thời.
Giữa lúc hỗn loạn, một quả pháo rơi gần trạm cứu thương khiến đất đá sập xuống. Dù bản thân bị xây xát ở tay, ông vẫn tiếp tục cứu người suốt đêm không nghỉ. Nhiều thương binh sau này nhớ mãi hình ảnh người quân y trẻ tuổi luôn động viên:
“Ráng lên đồng chí, còn sống là còn hy vọng.”
Sau trận chiến ấy, nhiều chiến sĩ được cứu sống nhờ sự tận tụy của đội quân y. Với ông Nguyễn Văn Được, cứu được đồng đội chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của người lính quân y.
Ngày hòa bình lập lại, ông trở về quê hương Đông Hải với hành trang là những ký ức chiến tranh không thể nào quên. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn chăm chỉ lao động và tích cực tham gia các hoạt động xã hội tại địa phương.
Người dân quý trọng ông bởi tính tình hiền hậu, chân thành và luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác. Trong các buổi sinh hoạt cựu chiến binh, ông thường kể lại những năm tháng cứu chữa thương binh giữa chiến trường để nhắc nhở thế hệ trẻ biết trân trọng hòa bình hôm nay.
Ông thường tâm sự:
“Chiến tranh mất mát lắm. Người làm quân y chỉ mong cứu được thêm một đồng đội là thấy mình còn có ích.”
Giờ đây, mái tóc ông Nguyễn Văn Được đã bạc trắng theo năm tháng, nhưng tấm lòng nhân hậu và tinh thần tận tụy của người lính quân y năm xưa vẫn luôn được bà con Đông Hải yêu quý và kính trọng.



