NGƯỜI LÍNH QUÂN Y TRÊN ĐƯỜNG 9 NAM LÀO
NGƯỜI LÍNH QUÂN Y TRÊN ĐƯỜNG 9 NAM LÀO
Ông Phạm Văn Lợi sinh năm 1952 trong một gia đình nông dân tại tỉnh Nam Định. Từ nhỏ, ông đã quen với cuộc sống lam lũ nơi đồng ruộng nhưng cũng sớm chứng kiến những mất mát của chiến tranh. Nhiều thanh niên trong làng lần lượt lên đường nhập ngũ, có người mãi mãi không trở về. Điều đó đã thôi thúc ông tình nguyện khoác áo lính khi vừa tròn 19 tuổi.
Năm 1971, ông nhập ngũ vào lực lượng quân y Quân đội nhân dân Việt Nam. Sau thời gian huấn luyện và học sơ cấp cứu thương, ông được điều động vào chiến trường Đường 9 Nam Lào – nơi diễn ra nhiều trận chiến vô cùng ác liệt.
Ông kể rằng cuộc sống của người lính quân y nơi chiến trường gian khổ hơn nhiều so với những gì ông từng tưởng tượng. Bệnh xá dã chiến chỉ được dựng bằng tre nứa giữa rừng sâu, mái phủ lá cây để tránh máy bay phát hiện. Thuốc men thiếu thốn, nước sạch khan hiếm nhưng thương binh chuyển về mỗi ngày một nhiều.
“Có những đêm thương binh đưa về liên tục, anh em quân y gần như thức trắng,” ông xúc động nhớ lại.
Điều khiến ông nhớ nhất là trận đánh đầu năm 1972. Khi ấy, đơn vị chiến đấu phía trước gặp tổn thất lớn sau nhiều giờ giao tranh ác liệt. Từng tốp thương binh được cáng về trong tiếng pháo vọng lại từ xa.
Là người quân y trẻ tuổi, ông cùng đồng đội vừa cấp cứu vừa động viên tinh thần anh em chiến sĩ. Có người vừa tỉnh dậy đã hỏi ngay đồng đội của mình còn sống không. Những câu hỏi ấy khiến ông nhiều đêm không ngủ được.
Ông kể rằng thời điểm khó khăn nhất là khi bệnh xá bị máy bay địch phát hiện. Bom nổ gần khu vực điều trị khiến mọi người phải nhanh chóng di chuyển thương binh sang nơi khác an toàn hơn.
“Dù nguy hiểm đến đâu cũng phải ưu tiên cứu thương binh trước,” ông nói.
Trong một lần cáng thương binh băng qua suối giữa đêm mưa lớn, ông cùng đồng đội bị trượt chân nhiều lần vì đường rừng lầy lội. Dù kiệt sức nhưng không ai bỏ cuộc bởi trên cáng là một chiến sĩ đang bị thương nặng cần cấp cứu gấp.
Những năm tháng chiến trường đã giúp ông hiểu sâu sắc giá trị của tình đồng chí. Giữa rừng sâu bom đạn, những người lính sống với nhau như anh em ruột thịt, sẵn sàng hy sinh vì nhau.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông xuất ngũ trở về quê hương và tiếp tục công tác trong ngành y tế địa phương. Suốt nhiều năm làm y sĩ xã, ông luôn tận tụy chăm sóc bà con như chính những đồng đội năm xưa của mình.
Giờ đây khi tuổi đã cao, mỗi lần kể lại ký ức chiến trường, ánh mắt ông vẫn đầy xúc động. Với ông, những năm tháng quân ngũ không chỉ là ký ức của chiến tranh mà còn là quãng đời đẹp nhất của tuổi trẻ – nơi ông được sống vì đồng đội và Tổ quốc.



