Người lính Quảng Trị và dòng sông đỏ lửa
Mùa hè năm 1972, nước sông Thạch Hãn đỏ ngầu phù sa.
Nhưng với chúng tôi, dòng sông ấy còn đỏ bởi bom đạn và máu của biết bao người lính trẻ.
Những ngày ở Quảng Trị, chuyện vượt sông gần như diễn ra mỗi đêm.
Ban ngày pháo bắn dữ dội nên phải chờ trời tối mới di chuyển.
Có đêm vừa xuống nước đã nghe pháo rít trên đầu.
Mặt sông rung lên từng đợt.
Tôi còn nhớ cảm giác ôm khẩu súng bơi giữa dòng nước lạnh mà tim đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Xung quanh tối đen.
Chỉ có ánh pháo sáng thỉnh thoảng lóe lên phía xa.
Một đồng đội bơi cạnh tôi khẽ nói:
“Ráng lên, qua được bờ bên kia là ổn.”
Tôi gật đầu nhưng nước đã vào đầy miệng.
Ngày ấy ai cũng trẻ.
Trẻ đến mức vừa sợ vừa vẫn lao về phía trước.
Có lần đơn vị tôi vượt sông trong mưa lớn. Nước chảy xiết đến mức nhiều người bị cuốn lệch đội hình.
Lên được bờ, cả người lạnh run nhưng chẳng ai dám nhóm lửa vì sợ lộ vị trí.
Chúng tôi ngồi co ro trong giao thông hào chờ trời sáng.
Một cậu lính lấy trong túi áo ra mẩu thư nhà đã nhòe nước rồi lặng lẽ đọc lại.
Tôi nhìn mà thương vô cùng.
Chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ.
Nó còn bắt người ta phải giấu nỗi nhớ thật sâu trong lòng.
Sau hòa bình, tôi nhiều lần trở lại Quảng Trị.
Sông Thạch Hãn giờ bình yên lắm.
Nước chảy hiền hòa dưới nắng chiều.
Nhưng mỗi lần đứng bên bờ sông, tôi vẫn nghe như có tiếng gọi nhau giữa đêm vượt sông năm ấy vọng về từ rất xa.



