Người lính quê Nghệ mang tình yêu Tổ quốc đến vùng đất Vạn Hưng
Ở thôn Xuân Tự 1, xã Vạn Hưng, nhiều người dân vẫn quen thuộc với hình ảnh người cựu chiến binh Nguyễn Hữu Tương. Mái tóc đã bạc theo năm tháng, quân phục đã được cất vào tủ từ lâu, nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ khoác áo lính vẫn luôn hiện hữu trong ông.
Ông Nguyễn Hữu Tương sinh ngày 1 tháng 12 năm 1945 tại huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Ông lớn lên trong những năm tháng đất nước vừa giành được độc lập, nhưng chiến tranh vẫn chưa ngừng hiện diện trên quê hương.
Tuổi thơ của cậu bé Tương gắn liền với những câu chuyện về cách mạng, về những người thanh niên lên đường bảo vệ Tổ quốc. Trong ký ức của thế hệ ấy, lòng yêu nước không phải điều gì xa vời mà hiện diện ngay trong từng mái nhà, từng làng quê.
Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, tiếng gọi của Tổ quốc đã thôi thúc biết bao thanh niên lên đường nhập ngũ. Ngày 4 tháng 7 năm 1966, chàng thanh niên Nguyễn Hữu Tương chính thức khoác lên mình màu áo xanh người lính.
Ngày chia tay gia đình, hành trang của người lính trẻ không có nhiều ngoài vài bộ quần áo, chút tình thương của cha mẹ và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Những năm tháng quân ngũ đã rèn luyện cho ông bản lĩnh, ý chí và tinh thần kỷ luật. Từ một thanh niên nông thôn, ông trưởng thành trong môi trường quân đội, học cách vượt qua khó khăn, gian khổ và đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân.
Chiến tranh là thử thách lớn nhất của một thế hệ. Nhiều đồng đội của ông đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường. Những cuộc hành quân, những ngày tháng xa nhà và những hy sinh thầm lặng đã trở thành ký ức không thể nào quên đối với người lính Nguyễn Hữu Tương.
Sau ngày hoàn thành nhiệm vụ, ông tiếp tục gắn bó với quân đội. Trải qua nhiều năm công tác, bằng sự nỗ lực và tinh thần trách nhiệm, ông được phong quân hàm Đại úy – một dấu mốc ghi nhận quá trình phấn đấu không ngừng của người quân nhân cách mạng.
Đến tháng 7 năm 1984, ông nghỉ hưu, trở về cuộc sống đời thường. Từ người lính trên thao trường, ông trở thành một người dân bình dị ở vùng quê Vạn Hưng.
Nhưng với ông, nghỉ hưu không có nghĩa là ngừng cống hiến. Là hội viên cựu chiến binh, ông luôn giữ gìn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, tích cực tham gia các hoạt động của địa phương, giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ và động viên con cháu sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày lên đường nhập ngũ, những kỷ niệm về một thời tuổi trẻ vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí người cựu chiến binh ấy. Cuộc đời ông không được đo bằng những tấm huân chương hay những lời ca ngợi, mà được ghi dấu bằng sự tận tụy, lòng trung thành với Tổ quốc và tinh thần cống hiến bền bỉ của một người lính.
Người lính năm xưa giờ đây đã ở tuổi xế chiều, nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng quân ngũ, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào. Bởi với ông, được khoác lên mình màu áo lính, được góp một phần nhỏ bé cho Tổ quốc chính là điều thiêng liêng nhất của cuộc đời.



