NGƯỜI LÍNH QUÊ QUẢNG NAM VÀ NHỮNG NĂM THÁNG TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Trên tuyến đường Trường Sơn năm xưa, có những người lính không trực tiếp tham gia những trận đánh lớn nhưng lại giữ vai trò đặc biệt quan trọng: vận chuyển hàng hóa, vũ khí, đưa thương binh và bảo đảm cho tuyến chi viện chiến lược không bị gián đoạn. Trong số đó có Nguyễn Viết Sinh, một người lính lái xe đã dành tuổi trẻ của mình cho những cung đường đầy bom đạn.
Nguyễn Viết Sinh sinh năm 1943 tại xã Duy Trinh, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam. Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông nhập ngũ và được giao nhiệm vụ lái xe trên tuyến Trường Sơn.
Lái xe trên Trường Sơn khi ấy là một công việc đặc biệt nguy hiểm.
Những con đường xuyên núi thường rất hẹp, nhiều đoạn chỉ vừa đủ một chiếc xe đi qua. Mùa mưa, đường trơn trượt, bùn đất lầy lội. Mùa khô, bụi đỏ phủ kín người và xe. Nhưng khó khăn lớn nhất vẫn là bom đạn.
Máy bay địch thường xuyên đánh phá các tuyến đường. Những đoàn xe phải chạy trong đêm, bật đèn hạn chế hoặc sử dụng những dấu hiệu đặc biệt để giữ bí mật.
Có những chuyến xe vừa vượt qua một đoạn đường thì phía sau đã xuất hiện tiếng bom.
Có những chiếc xe bị trúng bom.
Có những người lính không bao giờ trở lại.
Nhưng đoàn xe vẫn phải tiếp tục.
Nguyễn Viết Sinh đã nhiều lần thực hiện những chuyến vận chuyển trong điều kiện như vậy. Ông cùng đồng đội vận chuyển vũ khí, lương thực, thuốc men và nhiều loại hàng hóa cần thiết vào chiến trường.
Có những chuyến đi kéo dài nhiều ngày.
Người lính lái xe gần như sống cùng chiếc xe của mình.
Xe vừa là phương tiện chiến đấu, vừa là “người bạn” đồng hành trong những năm tháng khốc liệt nhất.
Điều đáng nói là nhiệm vụ của người lái xe không đơn thuần là đưa hàng đến nơi. Họ phải biết xử lý tình huống khi xe gặp sự cố, tránh bom, tìm đường khi tuyến chính bị đánh phá và đặc biệt phải giữ được hàng hóa.
Có những lúc xe bị hỏng giữa rừng.
Không có gara.
Không có phụ tùng đầy đủ.
Người lính phải tự sửa chữa ngay giữa tuyến đường.
Sửa xong lại tiếp tục đi.
Bởi phía trước đang chờ một đơn vị cần hàng.
Nguyễn Viết Sinh đã trải qua những ngày tháng như thế. Những chuyến xe nối tiếp nhau, những đêm ngủ vội bên đường và những bữa cơm dã chiến trở thành cuộc sống quen thuộc.
Tuổi trẻ của ông gắn với vô lăng, tiếng động cơ và những cung đường Trường Sơn.
Sau chiến tranh, những người lính lái xe trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng mỗi khi nhìn thấy một chiếc xe chạy trên đường, có lẽ họ lại nhớ đến những chiếc xe năm xưa từng vượt qua bom đạn.
Ngày hôm nay, đường Trường Sơn đã đổi khác. Những tuyến đường hiện đại xuyên qua núi rừng, xe cộ đi lại thuận lợi. Nhưng ít người có thể hình dung rằng nơi đây từng là một trong những tuyến chiến đấu và vận tải nguy hiểm nhất.
Những người lái xe năm xưa đã góp phần làm nên điều kỳ diệu ấy.
Họ không có những vũ khí hiện đại.
Không có áo giáp bảo vệ.
Thứ họ có là chiếc xe, tay lái và lòng dũng cảm.
Mỗi chuyến xe đi qua là một lần vượt qua hiểm nguy.
Mỗi chuyến hàng đến nơi là thêm một phần sức mạnh cho chiến trường.
Và mỗi ngày tuyến đường còn hoạt động là thêm một ngày những người lính Trường Sơn hoàn thành nhiệm vụ.
Nhìn lại cuộc đời Nguyễn Viết Sinh, chúng ta có thể thấy vẻ đẹp của những con người rất bình dị.
Ông không phải người nổi tiếng từ khi còn trẻ.
Ông chỉ là một người lính nhận nhiệm vụ lái xe.
Nhưng trong chiến tranh, những công việc tưởng như bình thường ấy lại có ý nghĩa đặc biệt.
Không có những chuyến xe ấy, tiền tuyến khó có thể nhận được vũ khí và lương thực.
Không có những người lái xe ấy, con đường chi viện sẽ không thể duy trì.
Vì vậy, mỗi người lính Trường Sơn đều là một mắt xích trong một hành trình lớn.
Nguyễn Viết Sinh là một mắt xích như thế.
Một người con quê Quảng Nam đã dành tuổi thanh xuân cho những cung đường khói lửa.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những chuyến xe vẫn còn.
Và khi thế hệ hôm nay đi trên những con đường rộng mở của đất nước, chúng ta càng hiểu rằng phía sau sự thuận tiện của ngày hôm nay là những năm tháng cha anh đã phải trả giá bằng mồ hôi, máu và cả tuổi trẻ.
Có những con đường được làm nên bằng bê tông, nhựa đường và máy móc. Nhưng cũng có những con đường được mở bằng lòng dũng cảm của con người. Đường Trường Sơn năm xưa chính là một con đường như thế.



