Bài viết

Người lính quê Tây Ninh trong ký ức gia đình em

Tây Ninh14/05/2026Phạm Ngọc Gia Hân (Trường THCS Nguyễn Thái Bình)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng năm năm ấy, làng nhỏ ven sông Vàm Cỏ chìm trong khói lửa chiến tranh. Những rặng tre vẫn xanh, nhưng mỗi khi chiều xuống, tiếng máy bay gầm rú xé toang bầu trời yên bình, làm lũ trẻ trong làng giật mình nép vào lòng mẹ.

Anh Ba Lực khi đó mới tròn mười tám tuổi. Trước ngày lên đường, anh vẫn còn là chàng trai chuyên chèo xuồng chở lúa thuê, hiền lành và ít nói. Má anh thường bảo: “Đất nước mình còn loạn lạc, trai làng lớn lên phải biết giữ đất, giữ làng.”

Ngày nhận giấy gọi nhập ngũ, anh Ba lặng lẽ xếp vài bộ quần áo vào chiếc ba lô cũ. Má anh ngồi bên bếp lửa, gói cho anh mấy đòn bánh tét. Bàn tay bà run run, nhưng giọng vẫn cố giữ bình tĩnh: “Đi mạnh giỏi nghen con. Nhớ giữ mình, chừng nào hết giặc thì về.”

Anh Ba gật đầu, mắt đỏ hoe. Đêm đó, cả làng tiễn thanh niên ra bến sông. Ánh đuốc lập lòe soi rõ những gương mặt trẻ, vừa háo hức vừa lo âu. Con xuồng máy rẽ nước trong màn sương sớm, mang theo những người con trai của làng bước vào thời hoa lửa.

Những năm tháng trong rừng là chuỗi ngày gian khổ. Cơm vắt, muối rang, những cơn sốt rét rừng làm nhiều đồng đội gầy sọp đi. Nhưng giữa bom đạn, tình đồng chí lại trở nên thiêng liêng. Anh Ba nhớ nhất là lần đơn vị bị vây giữa rừng tràm. Đạn bay như mưa, khói súng mù mịt.

Anh Tư Hòa - người bạn thân nhất của anh - đã đẩy anh ngã xuống hố bom khi một loạt đạn xé qua. Anh Ba thoát chết, còn anh Tư thì bị thương nặng. Trước khi được cáng ra tuyến sau, anh Tư nắm chặt tay anh Ba, thều thào: “Ráng sống… về lại làng… trồng cho tao một hàng cau trước ngõ…”

Lời dặn ấy theo anh Ba suốt những năm tháng sau này.

Rồi ngày chiến thắng cũng đến. Mùa xuân năm ấy, những người lính trở về trong tiếng reo vui của dân làng. Anh Ba bước xuống bến sông cũ, lòng bồi hồi khó tả. Má anh đã già đi nhiều, tóc bạc trắng, nhưng khi thấy con trai, bà chạy đến ôm chầm lấy anh, nước mắt rơi không ngừng.

Sau chiến tranh, anh Ba dựng lại căn nhà cũ, bắt đầu cuộc sống mới. Trước ngõ, anh trồng một hàng cau thẳng tắp - như lời hứa với người bạn năm xưa. Mỗi chiều, khi gió thổi qua hàng cau, lá reo xào xạc, anh lại nhớ đến những năm tháng khốc liệt mà hào hùng - thời hoa lửa của tuổi trẻ.

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, anh Ba thường kể cho con cháu nghe về những ngày tháng ấy. Không phải để khoe chiến công, mà để nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người đi trước.

Và mỗi lần kể xong, anh lại nhìn ra hàng cau trước ngõ, lặng lẽ mỉm cười - như thấy lại những người đồng đội vẫn đang đứng đó, giữa ký ức không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn