Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người lính ra đi từ Làng Cát – bản hùng ca thời hoa lửa

Đắk Lắk16/04/2026NGUYỄN THỊ THÚY NGÂN (Chi đoàn Trường Mầm non Hòa Xuân Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính ra đi từ Làng Cát – bản hùng ca thời hoa lửa

Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước là mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Đó không chỉ là ngày non sông thu về một mối, mà còn là ngày để mỗi chúng ta tưởng nhớ đến những con người đã sống, chiến đấu và hy sinh trong những năm tháng “hoa lửa” đầy gian khổ. Trong số đó, câu chuyện về trung úy, thương binh 2/4 Ngô Minh Thơ qua cuốn hồi ký “Người lính ra đi từ Làng Cát” đã để lại trong tôi nhiều xúc động sâu sắc.

Sinh ra và lớn lên tại vùng quê ven biển Vũng Rô, Ngô Minh Thơ đã sớm chứng kiến cảnh quê hương bị chiến tranh tàn phá. Khi mới 16 tuổi, ở cái tuổi còn rất trẻ, anh đã tình nguyện tham gia lực lượng vũ trang, trở thành chiến sĩ Đại đội K60 bảo vệ bến tàu Không số. Đó là nơi những con tàu âm thầm vận chuyển vũ khí từ miền Bắc vào miền Nam, góp phần quan trọng vào công cuộc kháng chiến. Với lý tưởng cao đẹp “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, chàng trai trẻ ấy đã sẵn sàng gác lại tuổi xuân, dấn thân vào con đường đầy gian khổ và hiểm nguy.

Năm 1965, trong một trận chiến ác liệt bảo vệ bến Vũng Rô, Ngô Minh Thơ bị thương nặng. Nhưng điều đáng khâm phục là sau gần một năm điều trị, anh lại tiếp tục trở về chiến trường, tham gia chiến đấu trong lực lượng đặc công. Không quản ngại khó khăn, anh cùng đồng đội chiến đấu trên nhiều mặt trận ác liệt.

Năm 1972, trong một trận đánh cảm tử vào sân bay Đông Tác, anh bị thương nặng và rơi vào tay giặc. Từ đó, anh bị đày ra Nhà tù Phú Quốc – nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian”. Tại đây, anh phải chịu đựng những cực hình dã man: bị nhốt trong chuồng cọp, bị tra tấn bằng nhiều hình thức tàn bạo, bị bỏ đói, bỏ khát giữa điều kiện khắc nghiệt. Thế nhưng, dù thể xác bị giày vò đến cùng cực, ý chí của người chiến sĩ cách mạng vẫn không hề bị khuất phục. Anh kiên cường vượt qua tất cả, giữ vững niềm tin vào ngày chiến thắng.

Sau Hiệp định Paris, Ngô Minh Thơ được trao trả. Dù mang trong mình nhiều thương tật, anh vẫn tha thiết xin trở lại đơn vị để tiếp tục chiến đấu. Vượt dãy Trường Sơn hùng vĩ, anh trở về chiến trường, tham gia những trận đánh cuối cùng góp phần giải phóng quê hương trong mùa xuân lịch sử năm 1975.

Chiến tranh kết thúc, Ngô Minh Thơ trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng những vết thương chiến tranh vẫn hành hạ anh từng ngày. Dẫu vậy, bằng nghị lực và phẩm chất của người lính Cụ Hồ, anh không đầu hàng số phận. Từ hai bàn tay trắng, anh vươn lên làm kinh tế, trở thành người nuôi tôm giỏi, giúp đỡ bà con xung quanh, xây dựng cuộc sống ấm no. Anh không chỉ là người lính anh hùng trong chiến tranh mà còn là tấm gương sáng trong thời bình.

Ở tuổi xế chiều, dù sức khỏe suy giảm, Ngô Minh Thơ vẫn miệt mài viết nên cuốn hồi ký “Người lính ra đi từ Làng Cát”. Những trang viết ấy không chỉ kể lại cuộc đời của một con người, mà còn là lời tri ân sâu sắc đối với đồng đội đã ngã xuống, đối với quê hương, đất nước. Đó cũng là món quà tinh thần quý giá mà anh gửi lại cho thế hệ mai sau.

Câu chuyện về Ngô Minh Thơ đã giúp tôi hiểu rõ hơn về giá trị của hòa bình hôm nay. Đằng sau cuộc sống yên bình là biết bao hy sinh thầm lặng của những con người bình dị mà vĩ đại. Thế hệ trẻ chúng ta hôm nay cần biết trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và xã hội, để xứng đáng với những gì cha anh đã đánh đổi bằng máu và nước mắt.

“Người lính ra đi từ Làng Cát” không chỉ là một cuốn hồi ký, mà còn là một bản hùng ca bất diệt của thời hoa lửa – nơi những con người bình dị đã làm nên những điều phi thường cho Tổ quốc thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn