Người lính sẵn sàng từ bỏ một cánh tay của mình vì độc lập của Tổ quốc
Đồng chí La Văn Cầu sinh năm 1932 tại xã Đình Phong trong một gia đình nông dân nghèo. Được nghe tuyên truyền, La Văn Cầu thấu hiểu hoàn cảnh cùng cực của bà con, những người dân đáng thương vô tội bị cướp lấy nơi mình sinh sống, đặc biệt khi nhắc về cuộc Cách mạng Tháng Tám năm 1945. Nảy sinh lòng căm thù sâu sắc đối với giặc ngoại xâm cũng như chế độ phong kiến, khi chỉ mới tròn 16 tuổi, anh đã khai giả hơn hai tuổi so với tuổi thật để có cơ hội tham gia chiến trận. Anh trở thành chiến sĩ của
Tên câu chuyện: La Văn Cầu – người lính sẵn sàng từ bỏ một cánh tay của mình vì độc lập của Tổ quốc
Từ một thanh niên yêu nước năng động, đến một cái tên biểu tượng của sự kiên cường và trung thành với Tổ quốc. Trong thời khắc bom đạn hoành hành, sức mạnh yêu nước để thực hiện kháng chiến không đến từ vũ khí tối tân, mà là sự hy sinh tất cả những gì mình có, để giành lấy độc lập, tự do của quê hương bằng mọi giá. Đó là một câu chuyện quý giá của Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân - La Văn Cầu - một người mang tâm trí gan dạ trong hình hài của một người lính một tay.
Đồng chí La Văn Cầu sinh năm 1932 tại xã Đình Phong trong một gia đình nông dân nghèo. Được nghe tuyên truyền, La Văn Cầu thấu hiểu hoàn cảnh cùng cực của bà con, những người dân đáng thương vô tội bị cướp lấy nơi mình sinh sống, đặc biệt khi nhắc về cuộc Cách mạng Tháng Tám năm 1945. Nảy sinh lòng căm thù sâu sắc đối với giặc ngoại xâm cũng như chế độ phong kiến, khi chỉ mới tròn 16 tuổi, anh đã khai giả hơn hai tuổi so với tuổi thật để có cơ hội tham gia chiến trận. Anh trở thành chiến sĩ của Đại đội 671, Trung đoàn Cao - Bắc - Lạng thuộc Sư đoàn 316, hay còn gọi là Sư đoàn Bông Lau.
Trong một trận phục kích, La Văn Cầu chủ động làm tiên phong đánh địch. Mai phục thành công, anh và các chiến sĩ đã nổ súng hạ gục thành công quân địch. Trong một khoảnh khắc, La Văn Cầu tiêu diệt một tên lính Pháp trên xe tăng bằng một viên đạn hoàn hảo. Thấy ba tên khác đang đến từ phía sau, anh lại tiếp tục bắn chết hết bọn chúng, rồi thêm ba tên nữa. Chiến công của anh chàng 17 tuổi này đóng góp một phần không nhỏ vào sự chiến thắng của quân nước ta tại Đường số 4 Bông Lau - Lũng Phầy.
Ngày 26/5/1950, Chiến dịch Phan Đình Phùng được phát động trong khu vực thị xã Cao Bằng và Đông Khê, sau khi quân Pháp củng cố lực lượng và tập trung tại đây. Với sự trung thành tuyệt đối với đất nước, La Văn Cầu cương quyết tham gia trận đánh này dù đang bị thương. Quân ta có người bị thương trong suốt chiến dịch, nhưng quân địch tổn thất khá lớn. Nhìn chung, Chiến dịch Phan Đình Phùng kết thúc thắng lợi.
Tháng 9/1950, Chiến dịch Biên giới được mở ra để tiếp tục thúc đẩy kháng chiến. Tiểu đội phó La Văn Cầu được phân công một nhiệm vụ cao cả: chỉ huy tổ bộc phá với mục tiêu phá hàng rào dây thép gai đánh lô cốt ở đầu cầu. Khi cả tổ đều dũng cảm xông lên, ai cũng bị thương. Các ống bộc phá thì bị bắn hỏng rất nhiều. La Văn Cầu cũng không tránh được việc dính đạn. Dù có ngất đi, anh vẫn gồng mình tiến lên. Không chỉ mang gói bộc phá nặng 12 kí, anh còn gánh cả hòa bình của đất nức trên vai. Một cánh tay phải của anh đã bị thương nặng, lủng lẳng, rất bất tiện để di chuyển. Anh bỏ qua mọi rào cản của cơn đau, nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay ấy, kiên cường nhét bộc phá vào lỗ châu mai. Anh và địch giằng co dữ dội. Anh dùng mọi sức lực để giữ bộc phá ở đúng vị trí, trong khi quân bạn cố đẩy bộc phá ra. Anh giật một lúc hai kíp nổ, tiếng nổ vang lên dữ dội. Lúc này, đồng chí đã bị đẩy ra xa và ngất đi một lần nữa. Phía bên kia, Tiểu đội trưởng Lý Viết Mưu đã thành công đánh tan lô cốt quân địch, quân ta dồn dập tấn công cứ điểm. Đã kiêt sức, La Văn cầu tỉnh dậy với cánh tay chảy nhiều máu. Muốn những thương binh xung quanh được hồi phục an toàn, anh quyết định không nằm lên cáng mà tự sức mình về trạm xá gần đó. Chiến công lớn lao của anh phải đổi lấy một cánh tay tháo đến tận khớp tay bả vai, khi đó anh mới được cứu sống.
Bằng tình yêu nước bất tận và sự kiên cường không thể lung lay, đồng chí La Văn Cầu đã trở thành một trong bảy chiến sĩ đầu tiên được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ngoài ra, ông còn vinh dự được Chính phủ tặng thưởng Huân chương Quân công hạng ban đánh dấu cho một trái tim quả cảm, hy sinh từng giọt máu, từng giọt mồ hôi. Tất cả những sự cống hiến ấy không phải để được tung hô, mà là thắp sáng niềm tin của người dân Việt Nam ở mọi thế hệ rằng: tình yêu nước là thật, đoàn kết dân tộc là thật, và niềm tự hào ấy cũng phải mãi là thật.


