Bài viết

Người lính sau chiến tranh – ký ức về hành trình gác lại giảng đường để khoác áo quân nhân

Bài viết ghi lại câu chuyện của ông Kỳ – một người lính nhập ngũ giai đoạn 1977–1978 tại Lệ Thủy, người đã gác lại cơ hội vào đại học để lên đường thực hiện nghĩa vụ quân sự. Qua hành trình huấn luyện, rèn luyện và những tình huống nguy hiểm trong quân ngũ, câu chuyện phản ánh tinh thần trách nhiệm, ý chí kiên cường và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ sau chiến tranh.

Quảng Trị05/06/2026Chi đoàn 11 Hoá (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi chiến tranh kết thúc, đất nước bước vào giai đoạn hàn gắn và tái thiết với vô vàn khó khăn chồng chất. Trong dòng chảy lịch sử ấy, có những con người lặng lẽ trưởng thành, mang trên vai trách nhiệm của một thế hệ không còn tiếng súng nhưng vẫn đầy thử thách. Một trong những nhân vật em có dịp tìm hiểu là ông Kỳ, người lính từng nhập ngũ và phục vụ trong quân đội giai đoạn 1977–1978 tại huyện Lệ Thủy.

Con đường đến với quân ngũ của ông bắt đầu từ một quyết định đầy bất ngờ. Sau khi hoàn thành việc học phổ thông, ông nhận được giấy báo nhập ngũ tại địa phương. Trong cùng thời điểm ấy, ông cũng đỗ vào Trường Đại học Sư phạm Việt Nam – một cơ hội học tập mà bất kỳ người trẻ nào lúc bấy giờ đều trân trọng. Tuy nhiên, khi quân đội đã đủ chỉ tiêu, ông buộc phải lựa chọn con đường nhập ngũ, khép lại cánh cửa giảng đường để bước vào môi trường quân đội. Sự lựa chọn ấy không mang màu sắc tiếc nuối đơn thuần, mà là biểu hiện của tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng dành cho Tổ quốc trong bối cảnh đất nước còn nhiều khó khăn.

Sau khi nhập ngũ, đơn vị của ông được điều động vào khu vực Quảng Nam – Đà Nẵng, đóng quân tại vùng Anh Điềm. Nơi đây, dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng dấu vết của quá khứ và điều kiện tự nhiên khắc nghiệt vẫn hiện hữu rõ rệt. Những cánh rừng hoang sơ, cơ sở vật chất thiếu thốn, cuộc sống bộ đội gắn liền với gian khổ và thích nghi từng ngày. Không chỉ là huấn luyện quân sự, đó còn là quá trình rèn luyện ý chí, kỷ luật và bản lĩnh trong môi trường đầy thử thách.

Điều khiến em ấn tượng sâu sắc trong lời kể của ông là một sự cố xảy ra chỉ ít ngày sau khi nhập ngũ. Vào một buổi trưa chủ nhật, một nhóm chiến sĩ trong đơn vị đi ra cổng doanh trại, cách khoảng vài trăm mét, để mua thêm nhu yếu phẩm. Trong khoảnh khắc tưởng chừng bình thường ấy, họ bất ngờ chạm trán một lực lượng vũ trang không xác định, rơi vào tình thế bị bao vây đầy nguy hiểm. Đối phương có quân số đông hơn, khiến tình hình trở nên căng thẳng và khó lường. Khi tín hiệu cảnh báo được phát đi, đơn vị lập tức triển khai lực lượng ứng cứu từ nhiều hướng. Cuộc đối đầu diễn ra trong không khí nghẹt thở kéo dài đến chiều, nơi mà ranh giới giữa an toàn và hiểm nguy trở nên vô cùng mong manh.

Sau những ngày đầu đầy biến động, ông Kỳ tiếp tục được cử đi đào tạo tại trường sĩ quan trong thời gian ba tháng. Kết thúc khóa học, ông được phân về một đơn vị chủ lực và phục vụ trong quân đội liên tục trong khoảng một năm, từ tháng 11 năm 1977 đến tháng 11 năm 1978. Đây là giai đoạn ông được rèn luyện trong môi trường kỷ luật nghiêm ngặt, từng bước trưởng thành hơn cả về thể chất lẫn tinh thần.

Không dừng lại ở đó, ông còn tham gia đợt huấn luyện dã ngoại tại Huế. Cuộc hành quân kéo dài nhiều ngày trong điều kiện khắc nghiệt: đi bộ liên tục, hành quân ban đêm, nghỉ ngơi ban ngày, vượt qua nhiều địa hình hiểm trở như Xuyên Rương và khu vực Đăng Trương trước khi đến Huế. Mỗi bước chân trong hành trình ấy là một lần thử thách giới hạn của sức bền và ý chí người lính.

Qua câu chuyện của ông Kỳ, em nhận ra rằng lịch sử không chỉ được tạo nên từ những chiến công lớn, mà còn từ những con người bình dị sẵn sàng gác lại ước mơ cá nhân để đảm nhận trách nhiệm chung. Hành trình nhập ngũ, huấn luyện và trưởng thành trong quân đội của ông là minh chứng rõ ràng cho tinh thần cống hiến, kỷ luật và lòng yêu nước thầm lặng của thế hệ đi trước.

Câu chuyện cũng mang đến một ý nghĩa sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay. Trong hoàn cảnh đất nước còn nhiều thiếu thốn, ông đã chấp nhận rời bỏ cơ hội học tập để thực hiện nghĩa vụ với Tổ quốc. Những năm tháng sống và rèn luyện trong môi trường khắc nghiệt đã tôi luyện nên bản lĩnh và ý chí kiên cường – những giá trị vẫn còn nguyên ý nghĩa trong xã hội hiện đại. Từ đó, người trẻ hiểu rằng hòa bình không phải điều sẵn có, mà là kết quả của sự hy sinh và nỗ lực của nhiều thế hệ.

Qua câu chuyện này, em học được bài học về trách nhiệm, sự bền bỉ và tinh thần vượt khó. Yêu nước không chỉ nằm ở những điều lớn lao, mà bắt đầu từ cách sống có kỷ luật, biết cố gắng và không ngại thử thách. Hành trình của ông Kỳ trở thành một điểm tựa tinh thần giúp thế hệ trẻ hôm nay vững vàng hơn trên con đường trưởng thành và cống hiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn