Người lính sợ nhất giờ điểm danh buổi tối
Trong quân đội có rất nhiều thứ khiến lính trẻ lo. Lo hành quân dài.
Lo huấn luyện nặng.
Lo bị phạt chạy vòng sân. Còn tôi lại sợ nhất… giờ điểm danh buổi tối. Nghe thì buồn cười thật. Nhưng ngày ấy hễ đến giờ điểm danh là tim tôi lại đập nhanh. Không phải vì tôi làm gì sai lớn. Mà vì tôi hay mất tập trung. Có lần đứng điểm danh, cán bộ đọc tên đến mình mà tôi đang nghĩ đâu đâu không trả lời kịp. Thế là bị nhắc trước cả đại đội. Từ hôm ấy tôi ám ảnh luôn. Buổi tối nào trước giờ điểm danh tôi cũng tự nhắc mình: “Đừng để bị gọi hai lần.” Đồng đội biết chuyện cứ cười mãi. Một anh còn cố tình ghé tai hỏi nhỏ trước giờ tập hợp: “Thành này, lát có nhớ tên mình không?” Tôi vừa bực vừa buồn cười. Nhưng rồi chính những buổi điểm danh ấy lại trở thành ký ức tôi nhớ nhất về đời lính. Mỗi tối, cả đại đội đứng thành hàng dài ngoài sân doanh trại. Ánh đèn vàng hắt xuống những bộ quân phục bạc màu vì nắng gió. Có hôm trời rét cắt da. Có hôm mưa phùn bay lất phất. Nhưng tiếng đáp “Có!” của từng người vẫn vang lên đều đều trong đêm. Ngày ấy tôi chưa từng nghĩ nhiều. Sau này mới hiểu, điểm danh không chỉ để kiểm quân số. Mà còn là cách người lính cảm nhận rõ nhất mình đang thuộc về một tập thể. Có người hôm trước còn đứng cạnh mình trả lời rất to. Ít lâu sau đã chuyển đơn vị khác. Có người bị ốm phải nằm quân y. Có người xuất ngũ trước. Hàng quân cứ thay đổi dần theo năm tháng. Tôi nhớ một tối cuối năm, sau giờ điểm danh cả đại đội đứng lại hát. Tiếng hát vang giữa doanh trại nghe vừa mạnh mẽ vừa buồn. Tôi quay sang nhìn những khuôn mặt quanh mình mà tự nhiên thấy thương vô cùng. Toàn những chàng trai trẻ xa nhà. Người miền xuôi.
Người miền núi.
Người mới mười tám đôi mươi. Vậy mà sống với nhau như anh em ruột. Ngày xuất ngũ, buổi điểm danh cuối cùng tôi trả lời to hơn mọi hôm: “Có!” Tiếng đáp vang lên giữa sân doanh trại rồi tan vào màn đêm. Không hiểu sao lúc ấy tôi lại thấy sống mũi cay cay. Ba năm trước tôi từng sợ giờ điểm danh biết bao nhiêu. Đến lúc rời đi lại thấy nhớ. Tôi là Ngô Đức Thành, sinh năm 1958, nhập ngũ năm 1977. Nhiều năm đã qua, tôi không còn nhớ hết những bài huấn luyện ngày ấy. Nhưng mỗi khi nghe ai gọi lớn tên mình giữa đám đông, tôi lại nhớ sân doanh trại cũ và tiếng đáp “Có!” vang lên đầy khí thế của những người lính trẻ một thời.



