Bài viết

NGƯỜI LÍNH SƠN LƯƠNG – BA LẦN VƯỢT SUỐI GIỮ ĐƯỜNG

Lào Cai22/05/2026Lê Vinh Quang (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lò Văn Sinh, sinh năm 1952, quê ở xã cũ Sơn Lương, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái (nay thuộc xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai), là một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù chiến tranh đã lùi xa nhiều năm, nhưng mỗi lần nhắc đến quãng đời quân ngũ, ông vẫn nhớ như in những ngày tháng gian khổ giữa núi rừng Trường Sơn.

Năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, ông Sinh viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, mẹ ông chỉ kịp chuẩn bị cho con trai một túi cơm nắm và chiếc khăn thổ cẩm do chính tay bà dệt. Mang theo lời dặn của gia đình và niềm tin của bản làng, ông rời quê hương để bước vào cuộc sống quân ngũ đầy gian nan.

Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công vào đơn vị vận tải quân sự, làm nhiệm vụ bảo vệ và dẫn đường cho các đoàn xe chở lương thực, thuốc men, đạn dược vào chiến trường miền Nam. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng nguy hiểm bởi các tuyến đường thường xuyên bị máy bay Mỹ đánh phá.

Có những ngày cả đơn vị phải hành quân xuyên rừng trong đêm tối để tránh máy bay trinh sát. Đường rừng trơn trượt, dốc cao, nhiều đoạn chỉ cần sơ ý là có thể rơi xuống vực sâu. Nhưng với người lính trẻ vùng cao quen cuộc sống núi rừng như ông Sinh, khó khăn ấy chưa bao giờ làm ông chùn bước.

Kỷ niệm mà ông nhớ nhất là vào mùa mưa năm 1972. Khi ấy, đơn vị ông đang dẫn đoàn xe vượt qua một con suối lớn để tiếp tục hành quân thì bất ngờ nước lũ đổ về rất mạnh. Dòng suối vốn chỉ ngang đầu gối bỗng trở nên dữ dội, cuốn theo đất đá và cây rừng. Nếu không vượt qua kịp, đoàn xe có thể bị mắc lại nhiều ngày, ảnh hưởng đến việc chi viện cho chiến trường.

Không quản nguy hiểm, ông Sinh cùng một số đồng đội đã dùng dây rừng buộc ngang dòng nước để làm điểm bám cho xe đi qua. Ông là người đầu tiên lội xuống suối, vừa dò đường vừa hướng dẫn từng xe vượt nước. Có lúc dòng nước mạnh đến mức cuốn ngã cả người, nhưng ông vẫn cố bám dây đứng dậy tiếp tục nhiệm vụ.

Trong đêm hôm đó, ông đã ba lần vượt qua dòng suối dữ để hỗ trợ đoàn xe. Nhờ sự kiên cường và tinh thần trách nhiệm của ông cùng đồng đội, toàn bộ đoàn xe cuối cùng cũng vượt qua an toàn trước khi nước lũ dâng cao hơn.

Sau lần ấy, ông Sinh được đơn vị biểu dương vì tinh thần dũng cảm. Tuy nhiên, điều ông luôn nhớ nhất không phải là lời khen mà là hình ảnh những đồng đội sát cánh bên nhau giữa lúc khó khăn nhất.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương Sơn Lương cũ. Ông tiếp tục làm nương, trồng lúa, nuôi con khôn lớn và tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh. Dù cuộc sống còn nhiều vất vả, ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan, giản dị của người lính năm xưa.

Ông Sinh từng được trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba cùng nhiều giấy khen của đơn vị và địa phương. Đối với ông, những phần thưởng ấy không chỉ dành riêng cho bản thân mà còn là sự ghi nhận cho cả một thế hệ thanh niên vùng cao đã không tiếc tuổi trẻ vì Tổ quốc.

Hiện nay, mỗi khi có dịp gặp gỡ thanh niên trong xã, ông thường kể lại những câu chuyện năm xưa để nhắc nhở thế hệ trẻ biết trân trọng hòa bình, chăm chỉ học tập và đoàn kết xây dựng quê hương.

Ông luôn nói: “Ngày trước chúng tôi giữ đường để đất nước được thống nhất. Hôm nay, thế hệ trẻ phải giữ lấy quê hương bằng tri thức và sự cố gắng của mình.”

Câu chuyện của ông Lò Văn Sinh là hình ảnh đẹp về người lính vùng cao Sơn Lương – những con người bình dị nhưng mang trong mình tinh thần kiên cường, góp phần làm nên những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn