Cựu chiến binh

Người lính sống sót trở về từ "cối xay thịt"

Trên con đường nhỏ dẫn vào căn nhà đơn sơ, ông Linh Đức Tinh (Sinh năm 1967, nhập ngũ năm 1985, hiện nay là CCB thôn Tân Tiến, xã Hùng An) vẫn giữ thói quen mỗi sáng pha một ấm trà, ngồi lặng nhìn về phía những dãy núi xa. Với nhiều người, đó chỉ là một khoảng trời bình yên. Nhưng với ông, mỗi ngọn núi, mỗi cơn gió đều gợi nhớ về một thời tuổi trẻ nơi chiến trường Vị Xuyên – nơi ông cùng đồng đội đã đi qua những tháng ngày khốc liệt nhất.

Tuyên Quang03/07/2026Ma Thị Giao (Đoàn xã Hùng An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, ông là một người lính trẻ. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ bảo vệ những điểm cao trên tuyến biên giới. Những ngày chiến đấu, núi đá trở thành trận địa, từng vách núi, từng con hào đều in dấu chân của những người lính.

Ông vẫn nhớ những trận pháo dồn dập giữa núi rừng. Đất đá rung chuyển, khói bụi che kín bầu trời. Trong những giờ phút căng thẳng ấy, người lính chỉ biết dựa vào nhau để sống, để giữ vững vị trí và hoàn thành nhiệm vụ.

Nơi chiến trường khốc liệt đó, đồng đội đối với ông không chỉ là những người cùng đơn vị, mà là những người anh em đã chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, từng phút giây sinh tử.

Có những người sáng còn ngồi bên nhau kể chuyện quê nhà, tối đã mãi mãi nằm lại giữa núi đá. Có những người lính ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại sau lưng cha mẹ già, người thân và những ước mơ chưa kịp thực hiện.

Ông Bình may mắn trở về sau những ngày tháng ấy. Nhưng trong lòng ông, một phần tuổi trẻ đã ở lại nơi chiến trường cùng những người đồng đội không trở về.

Nhiều năm sau, mỗi lần trở lại thăm nghĩa trang liệt sĩ, ông thường mang theo một bó hoa nhỏ. Ông đứng trước từng hàng mộ, gọi tên những người bạn năm xưa. Có những cái tên ông vẫn nhớ rõ như mới hôm qua, có những người chỉ còn lại trong ký ức.

Ông nói:

“Chúng tôi sống sót trở về không phải vì dũng cảm hơn đồng đội. Chỉ là chúng tôi may mắn hơn. Những người nằm lại mới là những người đã để lại tuổi xuân đẹp nhất cho đất nước.”

Hôm nay, khi đã ở tuổi xế chiều, ông Bình vẫn thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng ấy. Ông không kể để khơi lại đau thương, mà để nhắc rằng hòa bình có giá trị lớn lao biết bao.

Từ “cối xay thịt” của chiến tranh trở về, người lính năm xưa mang theo một hành trang đặc biệt: ký ức về đồng đội, lòng biết ơn với những người đã hy sinh và lời nhắn gửi cho thế hệ sau – hãy biết gìn giữ cuộc sống bình yên hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn