NGƯỜI LÍNH SÔNG THAO VÀ MÙA XUÂN ĐIỆN BIÊN
Năm 1949, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn gay go, quyết liệt, người thanh niên Hoàng Văn Thảo ở tuổi 28 – độ tuổi chín chắn và tràn đầy nhiệt huyết – đã quyết định gác lại công việc gia đình để khoác lên mình bộ quân phục màu lá ngụy trang. Bước chân vào quân ngũ trong những năm tháng gian lao của chiến khu Bắc Bộ, ông cùng đồng đội phải trải qua những ngày tháng rèn luyện gian khổ, vượt qua những con đèo hiểm trở, những cánh rừng già mây phủ sương giăng. Kỷ niệm khắc sâu nhất trong lòng ông Thảo là những đêm hành quân dài dằng dặc dưới làn mưa rừng lạnh giá, những bữa ăn vội vã chỉ có sắn lùi, rau rừng chấm muối hạt nhưng đầy ắp tình đồng chí kề vai sát cánh, sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước ấm, từng chiếc chăn sờn.
Đặc biệt, trong chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử năm 1954, ông cùng đơn vị đã dồn toàn bộ sức lực cho mặt trận quyết định này, từ việc kéo pháo qua đèo, đào hầm gặm nhấm từng thước đất hào cho đến những trận đánh giằng co nghẹt thở với địch. Giữa tiếng bom nổ rung chuyển núi rừng Tây Bắc, tinh thần kiên cường của người lính già dặn kinh nghiệm đã trở thành chỗ dựa vững chắc cho các chiến sĩ trẻ cùng tiến lên. Ngày 7 tháng 5 năm 1954, khi lá cờ Quyết chiến Quyết thắng tung bay trên mái hầm Tập đoàn điểm Điện Biên Phủ, ông Thảo đã vỡ òa trong giọt nước mắt hạnh phúc của ngày toàn thắng. Complete nhiệm vụ lịch sử giải phóng hoàn toàn Miền Bắc, năm 1954, cựu chiến binh Hoàng Văn Thảo nhận quyết định xuất ngũ trở về quê nhà, mang theo bản lĩnh kiên cường của người lính Cụ Hồ và ký ức tự hào về một thời hoa lửa cống hiến trọn vẹn cho độc lập của Tổ quốc.



