Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH SỐNG TRỌN VỚI HAI CHỮ “TỔ QUỐC”

Câu chuyện khắc họa hình ảnh người lính Nguyễn Xuân Liêm – người đã dành trọn cuộc đời binh nghiệp để sống và chiến đấu vì hai chữ “Tổ quốc”. Qua những chặng đường từ làng quê ra mặt trận, từ chiến tranh đến hòa bình, bài viết làm nổi bật lý tưởng sống, trách nhiệm công dân và tinh thần cống hiến không đổi của một người lính Cụ Hồ.

Hưng Yên06/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc đời mỗi con người, có những giá trị trở thành kim chỉ nam cho mọi suy nghĩ và hành động. Với cựu chiến binh Nguyễn Xuân Liêm, giá trị ấy được gói gọn trong hai chữ thiêng liêng: Tổ quốc. Hai chữ ấy không phải là khẩu hiệu được hô vang trong những giờ phút cao trào, mà là một niềm tin bền bỉ, lặng lẽ theo ông suốt cả cuộc đời – từ ngày còn là chàng trai quê lúa đến khi trở thành người lính xe tăng trên chiến trường khốc liệt, và cả khi trở về đời thường.

Sinh ra và lớn lên ở thôn An Liêm, vùng quê thuần nông của tỉnh Thái Bình (cũ), Nguyễn Xuân Liêm sớm cảm nhận được sự mất mát và đau thương mà chiến tranh mang lại. Những câu chuyện về bom đạn, về làng xóm bị tàn phá, về những người ra đi không trở lại đã in sâu vào tâm trí cậu bé quê lúa. Khi đất nước còn chia cắt, hai chữ “Tổ quốc” với ông không phải là khái niệm trừu tượng, mà là hình ảnh rất cụ thể: đó là mái nhà tranh, là cánh đồng lúa, là cha mẹ và những người thân đang ngày đêm mong chờ hòa bình.

Ngày lên đường nhập ngũ, Nguyễn Xuân Liêm mang theo hành trang giản dị của một người con nhà nông: vài bộ quần áo, ít kỷ vật và một niềm tin giản đơn rằng, mình ra đi để đất nước được yên bình. Ông không nghĩ nhiều đến vinh quang hay mất mát, chỉ nghĩ rằng, nếu mình không đi, sẽ có người khác phải đi thay. Và như thế, trách nhiệm với Tổ quốc trở thành động lực mạnh mẽ nhất.

Trong những năm đầu quân ngũ, cuộc sống bộ đội rèn cho ông sự kỷ luật và tinh thần tập thể. Mỗi mệnh lệnh đều gắn liền với lợi ích chung, với nhiệm vụ bảo vệ đất nước. Nguyễn Xuân Liêm hiểu rằng, sống vì Tổ quốc trước hết là biết đặt cái chung lên trên cái riêng. Có những lúc nhớ nhà, có những khi mệt mỏi, nhưng ông chưa bao giờ cho phép mình yếu lòng.

Khi được chuyển sang Binh chủng Tăng thiết giáp, khái niệm “Tổ quốc” trong ông lại mang thêm một chiều sâu mới. Ngồi trong thân xe thép, đối diện với hỏa lực mạnh của đối phương, ông cảm nhận rõ hơn bao giờ hết ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Nhưng chính trong những khoảnh khắc ấy, hai chữ “Tổ quốc” lại trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn. Nó nhắc ông rằng, phía sau mình là cả dân tộc, là hàng triệu con người đang trông chờ vào từng bước tiến của chiến trường.

Trận đánh thị xã Phước Long là minh chứng rõ nét cho việc sống trọn với hai chữ “Tổ quốc”. Khi tình thế vô cùng khó khăn, chỉ còn lại một chiếc xe tăng với lượng đạn hạn chế, Nguyễn Xuân Liêm đã đưa ra quyết định táo bạo: tiếp tục tấn công. Đó không phải là quyết định của sự liều lĩnh, mà là quyết định của một người đặt nhiệm vụ Tổ quốc lên trên sự an nguy cá nhân. Trong giây phút ấy, ông không nghĩ đến khả năng hy sinh, mà nghĩ đến ý nghĩa chiến lược của trận đánh, đến bước ngoặt của cuộc kháng chiến.

Sống trọn với hai chữ “Tổ quốc” còn là sống có trách nhiệm với đồng đội. Nguyễn Xuân Liêm luôn coi sự an toàn của kíp xe là ưu tiên hàng đầu. Mỗi mệnh lệnh, mỗi quyết định đều được cân nhắc kỹ lưỡng, bởi ông hiểu rằng, một sai lầm nhỏ có thể cướp đi sinh mạng của những người đang tin tưởng mình. Tình đồng đội, với ông, cũng là một phần không thể tách rời của tình yêu Tổ quốc.

Sau chiến thắng Phước Long, khi bước vào các trận đánh tiếp theo như Xuân Lộc, Trảng Bom, Biên Hòa, tinh thần ấy vẫn không thay đổi. Dù mang trên mình thương tật nặng, Nguyễn Xuân Liêm vẫn tiếp tục chiến đấu. Với ông, còn sức là còn cống hiến. Thương tật không làm ông chùn bước, bởi lý tưởng sống vì Tổ quốc đã trở thành một phần máu thịt.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, Nguyễn Xuân Liêm cùng đồng đội đón niềm vui chiến thắng trong sự lặng lẽ. Không có những lời hoa mỹ, chỉ có cảm giác nhẹ nhõm khi biết rằng, những hy sinh suốt bao năm cuối cùng đã mang lại hòa bình. Nhưng sống trọn với hai chữ “Tổ quốc” không dừng lại khi tiếng súng im. Nó tiếp tục theo ông trong suốt những năm tháng hậu chiến.

Khi rời quân ngũ năm 1987, trở về quê hương, Nguyễn Xuân Liêm bước vào một “mặt trận” mới – mặt trận của đời sống thường ngày. Ở đó không còn bom đạn, nhưng vẫn cần tinh thần trách nhiệm, sự gương mẫu và lòng tận tụy. Ông tham gia công tác địa phương, đóng góp cho phong trào cựu chiến binh, luôn giữ lối sống giản dị, trong sạch. Với ông, phục vụ Tổ quốc trong thời bình cũng quan trọng không kém thời chiến.

Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân là sự ghi nhận xứng đáng cho những cống hiến của ông. Nhưng Nguyễn Xuân Liêm chưa bao giờ coi đó là đích đến. Ông cho rằng, danh hiệu cao quý nhất chính là được sống trong một đất nước hòa bình, được nhìn thấy con cháu lớn lên trong yên ấm. Và để có được điều đó, biết bao thế hệ đã phải sống trọn với hai chữ “Tổ quốc”.

Khi kể chuyện cho thế hệ trẻ, Nguyễn Xuân Liêm không muốn tô vẽ chiến tranh như một điều hào nhoáng. Ông kể về gian khổ, về mất mát, để người nghe hiểu rằng, hòa bình hôm nay là kết quả của những hy sinh rất thật. Ông mong lớp trẻ hiểu rằng, yêu nước không chỉ là sẵn sàng cầm súng khi cần, mà còn là sống có trách nhiệm, xây dựng đất nước bằng trí tuệ và đạo đức.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi buổi chiều ngồi nhìn cánh đồng quê, Nguyễn Xuân Liêm cảm nhận sâu sắc ý nghĩa của hai chữ “Tổ quốc”. Đó không chỉ là quá khứ chiến tranh, mà là hiện tại bình yên, là tương lai của con cháu. Ông thấy mình may mắn vì đã được sống một đời không uổng phí – một đời sống trọn với hai chữ thiêng liêng ấy.

Người lính sống trọn với hai chữ “Tổ quốc” không nhất thiết phải gắn liền với những chiến công hiển hách. Đôi khi, đó chỉ là sự kiên định trong lý tưởng, sự bền bỉ trong cống hiến và sự khiêm nhường khi nhìn lại những gì đã qua. Và Nguyễn Xuân Liêm, người lính quê lúa năm xưa, chính là hiện thân rõ nét của tinh thần ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH SỐNG TRỌN VỚI HAI CHỮ “TỔ QUỐC” | Câu chuyện thời hoa lửa