NGƯỜI LÍNH SƯ ĐOÀN 356 VÀ TRẬN ĐỊA GIỮA ĐỜI THƯỜNG
NGƯỜI LÍNH SƯ ĐOÀN 356 VÀ TRẬN ĐỊA GIỮA ĐỜI THƯỜNG
NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI LÍNH SƯ ĐOÀN 356 VÀ TRẬN ĐỊA GIỮA ĐỜI THƯỜNG
Họ và tên nhân chứng: Nguyễn Bỉnh Danh
Quê quán: Thôn Quỳnh Châu, xã Quỳnh Tam, tỉnh Nghệ An
Đơn vị từng chiến đấu: Đại đội Thông tin, Sư đoàn 356, Quân khu II
Có những năm tháng đi qua đời người để lại vết hằn sâu sắc thành lịch sử. Có những dòng thư tay tuy nét mực đã nhuốm màu thời gian nhưng khi lật mở, cả một “thời hoa lửa” kiêu hùng của dân tộc lại ùa về vẹn nguyên. Nhân dịp tháng 7 tri ân – tháng của những hoài niệm và lòng biết ơn vô hạn, chúng tôi – những Đoàn viên, thanh niên thế hệ trẻ hôm nay – xin được kể lại câu chuyện về một người con của mảnh đất Quỳnh Tam, Quỳnh Lưu, Nghệ An: Bác cựu chiến binh Nguyễn Bỉnh Danh. Một con người đã đi qua hai cuộc chiến khốc liệt ở biên giới phía Bắc, mang trên mình những vết thương xương máu, rồi lại lặng lẽ trở về, tiếp tục cống hiến trên “mặt trận” xây dựng quê hương.
1. Lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng và tiếng súng rền vang nơi biên giới phía Bắc (1978 - 1979)
Năm 1978, khi vừa học xong cấp III, cánh cửa đại học đang rộng mở trước mắt, nhưng nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng trai trẻ Nguyễn Bỉnh Danh đã gác lại bút nghiên để lên đường nhập ngũ. Bác được điều động vào huấn luyện tại Tiểu đoàn 18, Sư đoàn 316B, Quân khu III.
Vừa hoàn thành huấn luyện xong, ngày 17/2/1979, quân bành trướng Trung Quốc bất ngờ nổ súng xâm lược dọc tuyến biên giới phía Bắc nước ta. Đứng trước vận mệnh của quốc gia, bác cùng toàn bộ Sư đoàn 316B (sau đó đổi tên thành Sư đoàn 356, Quân khu II) lập tức hành quân ra mặt trận Lào Cai (Hoàng Liên Sơn).
Lúc bấy giờ, địch tràn sang với quân số áp đảo cùng vũ khí, xe pháo hạng nặng hòng thâu tóm các tỉnh biên giới. Ban đầu, do lực lượng địa phương của ta mỏng, địch chiếm thế chủ động và tràn xuống Phố Lu, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai. Nhưng chỉ vài ngày sau, khi Bộ Quốc phòng điều động quân chủ lực phối hợp cùng quân dân địa phương phản công, Sư đoàn 356 cùng các sư đoàn bạn (F316, F545, F555, F513) đã kiên cường chiến đấu, đẩy lùi quân bành trướng ra khỏi bờ cõi, buộc chúng phải rút quân toàn bộ vào tháng 3 năm 1979.
2. Khúc tráng ca Vị Xuyên – Mặt trận khốc liệt nhất (1984)
Sau chiến thắng năm 1979, bác Nguyễn Bỉnh Danh được điều động đi học sĩ quan chỉ huy. Nhưng hòa bình chưa được bao lâu, đến tháng 4 năm 1984, sau thất bại ở biên giới Tây Nam trước quân ta, quân địch lại tiếp tục quay lại đánh phá biên giới phía Bắc lần thứ hai. Điểm nóng bỏng và khốc liệt nhất chính là mặt trận Vị Xuyên – Hà Tuyên (Hà Giang).
Lịch sử ghi nhận Vị Xuyên là "lò vôi thế kỷ", là một mặt trận tàn khốc bậc nhất kể cả so với thời kỳ chống Mỹ. Địch điều động tới 8 vạn quân, hơn 600 khẩu pháo các loại cùng hàng trăm xe tăng, liên tục đào hào, nã pháo, bắn phá điên cuồng nhằm chiếm đóng các cao điểm chiến lược 1509, 772, 685.
Lúc này, tại trận địa khói lửa ấy, bác Nguyễn Bỉnh Danh mang quân hàm Đại úy, giữ chức vụ Đại đội trưởng Đại đội Thông tin liên lạc thuộc Sư đoàn 356 dưới sự chỉ huy của Thiếu tướng Hoàng Đan. Trận đánh oanh liệt và bi tráng nhất mà bác không bao giờ quên chính là trận đánh ngày 12/7/1984 (hay còn gọi là trận MB84).
Địch lợi dụng sương mù và địa hình núi cao để liên tục nã pháo suốt ngày đêm vào các trận địa của ta. Giữa làn mưa bom bão đạn, các chiến sĩ thông tin như bác Danh phải giữ vững mạch máu liên lạc thông suốt cho toàn sư đoàn. Tinh thần dũng cảm, quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh vang vọng khắp các cao điểm. Trong trận chiến ác liệt tại cao điểm 468, ba sư đoàn của ta (F316, F356, F512) dũng mãnh tiến công ba hướng, chiếm được 2/3 mục tiêu thì bị pháo địch dập dồn dập, mất liên lạc. Quân ta hy sinh và bị thương rất nhiều. Bản thân bác Nguyễn Bỉnh Danh cũng bị thương nặng ngay tại cao điểm 468 này.
Dù xương máu đã đổ, dù phải tạm rút về phía sau để củng cố lực lượng và tìm kiếm hài cốt đồng đội, nhưng tinh thần kiên cường của người lính Sư đoàn 356 đã viết nên một khúc tráng ca bất tử tại Vị Xuyên, góp phần bảo vệ vẹn toàn từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc cho đến khi tiếng súng hoàn toàn im ắng vào năm 1989.
3. Trở về đời thường – Tiếp tục chiến đấu trên "mặt trận" quê hương Quỳnh Tam
Rời khỏi chiến trường với những vết thương trên cơ thể, bác Nguyễn Bỉnh Danh trở về địa phương với danh hiệu bệnh binh. Sư đoàn giải thể, nhưng ý chí của người lính Bộ đội Cụ Hồ trong bác chưa bao giờ tắt. Bác bước vào một cuộc chiến mới: mặt trận xây dựng quê hương Quỳnh Tam ngày càng giàu đẹp.
Trở về với cuộc sống đời thường, bác luôn chấp hành tốt mọi chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước. Không quản ngại sức khỏe, bác năng nổ tham gia vào các hoạt động cộng đồng, xây dựng đời sống văn hóa, gương mẫu trong các phong trào của chòm xóm và địa phương.
Sự tín nhiệm, kính trọng của nhân dân và chính quyền đã được minh chứng khi bác liên tục được bầu giữ các chức vụ: Chi hội trưởng Hội Cựu chiến binh thôn, Ban chấp hành Hội Cựu chiến binh xã Quỳnh Tam. Bằng những đóng góp, hiến kế tâm huyết cho chính quyền địa phương, bác Nguyễn Bỉnh Danh cùng gia đình đã vinh dự nhận được nhiều bằng khen, giấy khen của Hội Cựu chiến binh các cấp và Ủy ban nhân dân huyện Quỳnh Lưu, được công nhận là "Gia đình chính sách tiêu biểu".
Lời kết của thế hệ trẻ hôm nay:
Lật giở những trang thư tay của bác Nguyễn Bỉnh Danh viết vào những ngày tháng 7 năm 2026 này, tuổi trẻ trường THPT Quỳnh Lưu 4 chúng tôi không khỏi bồi hồi và tự hào. Câu chuyện của bác – từ một cậu học sinh cấp III tình nguyện ra trận, người đại đội trưởng thông tin kiên cường giữa làn đạn Vị Xuyên, cho đến người cán bộ cựu chiến binh gương mẫu tại xã Quỳnh Tam – chính là ngọn đuốc sáng ngời về lòng yêu nước.
Thế hệ Đoàn viên hôm nay xin hứa sẽ tiếp nối tinh thần "hoa lửa" ấy, đem sức trẻ, trí tuệ và sự sáng tạo để cống hiến, bảo vệ và dựng xây quê hương Nghệ An ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với những hy sinh vô bờ bến của các thế hệ cha anh đi trước!



